Chương 27 - Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Editor: T mà là công có thể là t hoá điên luôn

"Chỉ cần hắn yên phận làm một người bình thường, cả đời này không chạm đến triều đình, ta sẽ không động đến hắn."

Giang Lĩnh Tâm đã biết rõ hành tung của Tạ Quân Ý, tự nhiên không sợ hắn gây ra sóng gió gì nữa.

"Đa tạ sư tôn."

Thẩm Vân Giai bưng bát thuốc từ tay Giang Lĩnh Tâm, nước thuốc đen ngòm phản chiếu đôi mắt không còn bi hỷ của y. Nếu không uống bát thuốc này, Giang Lĩnh Tâm sẽ không để y sống, Tiêu Ninh và đứa trẻ cũng sẽ bị thanh trừng ngay lập tức.

Dòng thuốc đắng ngắt trôi xuống cổ họng, chiếc bát bạch ngọc rơi khỏi mép giường, vỡ tan tành.

Tiền trần tận vong (Hết sạch nợ trần), từ nay về sau, y chỉ có thể là Thẩm Quan.

Trong tiệm bánh nướng ở cuối phố Đông giờ chỉ còn lại một mình vị lang quân bán bánh. Bên cạnh hắn đặt một chiếc nôi nhỏ, bên trong là một bé con đang ngủ yên tĩnh. Tiểu Hoàn mỗi ngày trước khi đi học đều phải hôn lên đôi má mềm mại của em trai, nặn nặn bàn tay nhỏ, khẽ giọng chào tạm biệt. Trên phố người qua kẻ lại ồn ào, bé con dù có bị đánh thức cũng rất ít khi khóc náo, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn đường phố náo nhiệt.

Lúc rảnh rỗi, Tiêu Ninh sẽ bế bé ra khỏi nôi dỗ dành, thấp giọng gọi:

"Niệm Niệm."

Tiểu Niệm Niệm càng lớn càng giống Thẩm Vân Giai, đôi lông mày mang theo nụ cười mềm mại, mỗi khi nhoẻn miệng lại lộ ra chiếc răng sữa mới nhú.

Hàng xóm láng giềng đều rất quý mến đứa trẻ trắng trẻo mềm mại này, cứ mượn cớ mua bánh để vào sờ một cái, trêu một câu. Niệm Niệm không nhận người lạ, cả ngày cứ cong tít mắt cười đến mức nước dãi chảy ướt cả yếm. Các thím các dì sát vách tranh nhau làm giày đầu hổ, mũ nhỏ tặng cho bé.

Xuân đi thu đến, năm này qua năm khác, Tiểu Hoàn bắt đầu cao vọt lên, thoát khỏi dáng vẻ non nớt, mày mắt càng thêm thanh tú tĩnh lặng, chỉ có khuôn mặt búp bê là không đổi, trông vẫn thiên chân và trẻ trung.

Niệm Niệm cũng từ đứa trẻ nằm nôi đã lớn thành một "cục bột" biết tự bước đôi chân ngắn cũn ra cửa đón ca ca đi học về.

Tiểu Hoàn từ xa nhìn thấy Niệm Niệm lảo đảo chạy tới, liền phối hợp cúi người ôm lấy cục bột nhỏ đang lao vào lòng mình.

Niệm Niệm thuận thế dùng đôi tay nhỏ ôm chặt lấy cổ Tiểu Hoàn, giọng sữa nũng nịu gọi:

"Ca ca".

Tiểu Hoàn khoác trên mình ánh hoàng hôn, bế đệ đệ bước lên bậc đá.

Tiêu Ninh nhìn hai đứa trẻ đi tới bên cạnh, lau sạch bột mì trên tay, vỗ vai Tiểu Hoàn nói:

"Đi rửa tay đi, lát nữa ăn cơm."

Năm tháng tĩnh lặng như dòng nước nhỏ, chậm rãi trôi qua, không vương bụi trần. Tiêu Ninh đôi khi nghĩ, những năm tháng có Thẩm Vân Giai ở bên cạnh dường như chỉ là một giấc mộng dài. Đôi khi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Vân Giai ẩn hiện trong đôi mắt của Thẩm Niệm, hắn mới nhớ lại cảnh tượng năm đó y toàn thân đầy máu nhắm mắt trong lòng mình. Trái tim từ lâu đã không còn đau, chỉ thấy lạnh, cái lạnh như tiết tháng Chạp, đau đớn đến đứt từng khúc ruột.

Nếu như không có Tiểu Hoàn và Niệm Niệm, Tiêu Ninh nghĩ, kể từ ngày Thẩm Vân Giai đi, hắn sẽ chỉ hận năm tháng quá dài, tương phùng vô vọng.

"Cha?"

Tiểu Hoàn khẽ nhíu đôi mày thanh tú,

"Không ăn nhanh là thức ăn nguội hết đấy ạ."

Tiêu Ninh hoàn hồn, lùa vội hai miếng cơm, đặt bát đũa xuống nói:

"Lên lầu làm bài tập đi."

Tiểu Hoàn ngoan ngoãn gật đầu, dắt tay Niệm Niệm đi lên lầu. Tiêu Ninh dọn hàng, bên ngoài trời đã tối, gió bỗng nổi lên vô cớ.

Đêm tối buông xuống, Tiêu Ninh vừa cài then cửa định lên lầu thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

"Bánh hết rồi, mai đến sớm nhé."

Tiêu Ninh vịn cầu thang, nói vọng ra cửa.

Bên ngoài im lặng trong giây lát, một giọng nói xuyên qua cánh cửa lọt vào tai,

"Có màn thầu nở hoa không?"

Đó là một luồng âm thanh truyền tin vào phòng, vừa vững vừa nhẹ, cho thấy nội công của người này cực kỳ thâm hậu.

Tiêu Ninh bất động thanh sắc hỏi:

"Muốn loại thế nào?"

"Không cháy, không khét, không sống."

Tim Tiêu Ninh đập thót một cái, hắn đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Người bên ngoài mãi không thấy hồi âm, dường như có chút thiếu kiên nhẫn, liền giáng một chưởng lên cửa.

Hai cánh cửa không hề hư hại, nhưng then cài bên trong tức khắc vỡ vụn thành nhiều mảnh. Cánh cửa lớn theo gió mở toang, bên ngoài đứng một người áo trắng tóc đen bay phất phơ, thân hình mảnh khảnh như trúc, đầu đội mũ có rèm che (mạc ly) màu tuyết.

Những đầu ngón tay nhợt nhạt gầy guộc nhẹ nhàng khép cửa lại, nói:

"Tiêu lão bản, bàn một vụ làm ăn được chăng?"

Người áo trắng vừa dứt lời, phía sau liền có hai người tiến lên khiêng một chiếc rương, chiếc rương gỗ mun nặng nề đặt xuống đất, mở ra, bên trong toàn là những thỏi vàng ròng.

"Tiêu lão bản thấy thế nào?"

Người áo trắng nhẹ giọng hỏi.

Ngón tay Tiêu Ninh siết chặt trên tay vịn cầu thang đến mức hằn dấu, hắn không thèm liếc mắt nhìn chiếc rương vàng lấy một cái, chỉ nhìn trân trân vào người mặc áo trắng đội mũ rèm.

Hồi lâu sau mới nén lại nhịp tim như trống dồn, ép mình bình tĩnh hỏi:

"Không biết các hạ muốn bàn chuyện làm ăn gì?"

Người áo trắng nói:

"Giữa tháng trước có người đến chỗ Tiêu lão bản thay hình đổi dạng (đổi mặt), bọn ta phụng mệnh điều tra, cần Tiêu lão bản phối hợp một chút, vẽ lại dáng vẻ hiện giờ của hắn."

Tiêu Ninh từ cầu thang đi xuống, từng bước tiến lại gần, ánh mắt trầm mặc nhìn xuống người áo trắng.

Khi chỉ còn cách một bước mới dừng lại, nói:

"Các hạ không lấy chân diện mục đối đãi, thì còn bàn làm ăn gì nữa?"

Thị vệ đi cùng bên cạnh người áo trắng đặt tay lên thanh đao quanh eo, sát ý hiển hiện.

Bàn tay nhợt nhạt thanh mảnh khẽ giơ lên, ra hiệu cho thị vệ thu liễm sát khí. Người áo trắng đưa tay gỡ chiếc mũ rèm ra, dải lụa trắng bay lên, cuốn lấy mái tóc mực đang bay nhẹ. Dưới lớp mũ rèm, lộ ra một khuôn mặt thanh tú tĩnh lặng.

"Như thế này, thành ý đã đủ chưa?"

Đuôi mắt Tiêu Ninh ửng lên một vệt đỏ, trong phòng một mảnh tử khí. Rất lâu sau, thấy hắn khép mắt cười nhạt, sau đó tiếng cười càng lúc càng lớn, thân hình lảo đảo, gần như điên dại.

Người áo trắng chỉ nhìn hắn, hồi lâu sau mới nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: Tiêu Môn Quỷ Thủ trong truyền thuyết, chẳng lẽ lại là một kẻ điên?

Tiêu Ninh cười đến mức gập cả người xuống, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt.

Hắn đưa tay lau mạnh cằm, gạt đi nước mắt, giọng khàn đặc hỏi:

"Ngươi là ai?"

Người áo trắng không muốn giấu hắn, chỉ lấy tấm thẻ bài bằng vàng tối bên hông ra, nói:

"Thiên Y Phủ làm án."

"Thiên Y Phủ... Thẩm Quan?"

Giọng Tiêu Ninh đầy vẻ giễu cợt, đáy mắt in đậm vẻ mệt mỏi hoang lương không lời nào diễn tả xiết.

Thẩm Quan có chút ngạc nhiên:

"Ngươi biết ta?"

Tiêu Ninh nhìn sâu vào đáy mắt Thẩm Quan. Đó là đôi mắt khắc sâu vào tim mỗi khi đêm về mộng tưởng, vốn chứa đầy sự dịu dàng quyến luyến. Mà giờ đây, đáy mắt Thẩm Quan tĩnh lặng như một hồ nước chết, lạnh nhạt và tuyệt tình.

Tiêu Ninh thảng thốt sinh ra một cảm giác hoang đường, hắn không biết Thẩm Vân Giai trước kia có phải là một giấc mộng hay không, giờ đây mộng tỉnh rồi, người xuất hiện trước mặt lại là một Thẩm Quan vốn dĩ vô tình.