Trời vẫn tối tăm mịt mù, Thẩm Vân Giai kéo lê chiếc chân gãy, một tay hộ lấy bụng, dốc sức bò ra phía cửa.
Y phải mau chóng trở về, nếu thiếu gia mở cửa không thấy y, chẳng biết ngài ấy có lo lắng hay không.
Gió đêm cuốn theo mưa thu tạt vào mặt, Thẩm Vân Giai bỗng khựng lại, hồi lâu sau y mới đưa tay áp lên bụng, tuyệt vọng tựa vào cánh cửa miếu đổ nát. Hàng mi rủ xuống run rẩy, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má trắng bệch.
Sẽ không đâu. Người y yêu nhất, hận y thấu xương.
...
Thẩm Vân Giai l**m đôi môi khô khốc đau rát, đưa tay hứng chút nước mưa để uống.
Bên ngoài trời tối lại mưa tầm tã, y kéo lê cái chân gãy thì dù có bò cũng chẳng đi được bao xa, nếu lỡ lạc đường trong bãi tha ma thì càng thêm rắc rối. Y dứt khoát từ bỏ ý định rời khỏi ngôi miếu hoang này, ít nhất nơi đây còn có thể che gió chắn mưa, gắng gượng qua đêm nay, đợi trời sáng rồi tính tiếp.
Cơn đau co thắt ở bụng lại ập đến, Thẩm Vân Giai hừ nhẹ một tiếng, siết chặt lấy khung cửa mục nát. Những dằm gỗ thô ráp đâm rách đầu ngón tay nhợt nhạt, để lại từng vệt máu đỏ tươi.
Qua một trận đau, Thẩm Vân Giai đưa tay ấn chặt lên tim, ho ra đầy một ngụm máu tanh ngọt. Y chống thân mình tựa vào cánh cửa, nghiêng mặt sang bên thì vừa vặn nhìn thấy Triệu Sinh đang trợn ngược đôi mắt lồi ra nhìn mình, khuôn mặt tím tái vặn vẹo vô cùng đáng sợ.
Thẩm Vân Giai vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Thường nghe người già bảo, đứa trẻ trước khi ra đời nhìn thấy ai thường xuyên thì lúc sinh ra tướng mạo sẽ giống người đó, y tuyệt đối không thể nhìn cái xác chết thê thảm bẩn thỉu bên cạnh thêm lần nào nữa.
Chẳng biết Tiểu Hoàn có còn đang khóc không, thiếu gia có còn giận không, muộn thế này rồi, chắc họ cũng đã đi ngủ. Thẩm Vân Giai ôm bụng, lòng thắt lại vì lo lắng.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, cơn đau trong bụng Thẩm Vân Giai ngày càng dày đặc.
Sau một hồi chịu đựng, vừa mới thở hắt ra được vài hơi đã lại đến trận tiếp theo. Thân thể sũng nước mưa dần trở nên lạnh lẽo và vô lực.
Thẩm Vân Giai tựa vào cánh cửa miếu đã xiêu vẹo một nửa, lưng bị cộm đến đau nhức. Theo từng nhịp th* d*c, vùng bụng cũng phập phồng theo, vừa nặng nề vừa đau đớn.
Đứa trẻ chưa đủ tháng, vốn đang yên ổn trong bụng nay bị kinh động đòi ra sớm, làm sao có thể nhanh cho được. Thẩm Vân Giai đau đến mức mê muội, mơ màng thấy trong màn mưa có hai bóng người dường như đang tiến về phía này.
Y định thần nhìn một lúc, xác nhận mình không hề hoa mắt.
Bên ngoài mưa lớn, hai người kia chạy rất nhanh, nháy mắt đã đến cửa. Thẩm Vân Giai nắm chặt con dao găm trong tay, nghiến răng chống thân mình gian nan lách vào sau cánh cửa để ẩn nấp. Vừa mới trốn kỹ, y đã nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Kẻ đến là mấy gã hành khất thường lảng vảng quanh đây, muốn mượn nơi này trú mưa. Chúng vừa thở hồng hộc vừa lớn tiếng chửi rủa trận mưa lạnh khiến người ta không chỗ dung thân.
Gã đi đầu không nhìn dưới chân, trực tiếp bị xác chết của Triệu Sinh làm vấp ngã, kêu oai oái một trận đau điếng. Gã đi sau vội vàng cúi xuống đỡ, vừa cúi người xuống đã chạm ngay phải khuôn mặt chết không nhắm mắt của Triệu Sinh, sợ đến mức hét to một tiếng rồi nhảy dựng lên.
Hai tên đó từ lúc xông vào đến lúc lăn lộn bò chạy ra ngoài, trước sau chỉ trong chớp mắt.
Thẩm Vân Giai nghe tiếng bước chân xa dần mới thở phào nhẹ nhõm, y ấn tay lên vùng bụng đang thắt chặt căng cứng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Lúc Tiêu Ninh mở cửa đã là nửa đêm về sáng. Tiểu Hoàn đã ngủ thiếp đi trong lòng hắn, trong mơ vẫn còn thút thít nấc cụt vì khóc quá nhiều. Ngoài cửa trống trơn, không một bóng người.
"Thẩm Vân Giai..."
Tiêu Ninh gọi một tiếng, tự nhiên không có ai đáp lại.
Hắn cúi đầu nhìn bậc thềm ướt đẫm, nhíu chặt lông mày.
Tiểu Hoàn được bế đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Tiêu Ninh cầm một chiếc ô bước vào màn mưa. Hắn đi qua từng con hẻm, khắp nơi đều vắng lặng không thấy người đâu. Sau khi đi hết năm sáu con phố, Tiêu Ninh vứt bỏ chiếc ô trong tay, bắt đầu chạy điên cuồng trong đêm mưa.
Biến mất rồi.
A Vân của hắn biến mất rồi.
Cửa nhà lão Chu bị đá văng, lão còn chưa kịp mở mắt thì cổ áo đã bị một bàn tay siết chặt xách bổng lên.
"Ngươi có thấy A Vân không?"
Lão Chu giằng lại cổ áo mình, xoa cổ nói:
"Đêm hôm thế này sao ta thấy nương tử nhà ngươi được, đừng có nói nhảm."
Mặt Tiêu Ninh trắng bệch, đáy mắt đỏ ngầu, quay người định bỏ đi thì bị lão Chu nắm lấy tay áo:
"Chuyện gì vậy? Nói chẳng đầu chẳng đuôi."
"A Vân mất tích rồi."
Sắc mặt Tiêu Ninh tệ đến đáng sợ.
Lão Chu cũng tỉnh ngủ hẳn, thắc mắc:
"Đang yên đang lành sao lại mất tích?"
Tiêu Ninh liếc lão một cái:
"Ta đã đuổi y ra khỏi cửa."
Lão Chu ngẩn người, chỉ tay ra ngoài cửa:
"Nửa đêm? Trời mưa? Một mình y? Ngươi điên rồi à?"
Tiêu Ninh không nói nữa, xoay người bước ra ngoài.
Lão Chu theo sau lưng, đuổi theo hét lớn:
"Y rốt cuộc đã đắc tội gì với ngươi?"
Tiêu Ninh không để ý tới lão, tung người nhảy lên mái nhà, mấy cái lên xuống xuyên qua màn mưa, điên cuồng tìm kiếm hết phố này đến phố khác. Cho đến khi chân trời hửng sáng, vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Vân Giai đâu.
Lão Chu ngồi xổm bên đường th* d*c, lão đã theo Tiêu Ninh tìm kiếm suốt một đêm, cảm tưởng như chỉ thiếu nước đào đất lên ba tước nữa thôi.
Lão vỗ vai Tiêu Ninh nói:
"Thôi, trời sáng rồi, về gần nhà ngươi mà gõ cửa từng nhà hỏi xem, biết đâu có ai tối qua nhìn thấy."
Tiêu Ninh lầm lì định đi gõ cửa thì lại bị lão Chu kéo lại:
"Đừng, ngươi đi nghỉ một lát đi, xem Tiểu Hoàn nhà ngươi kìa, để ta hỏi thay cho."
Sắc mặt Tiêu Ninh trắng bệch, người ướt sũng, mắt đầy tia máu, trông chẳng giống người đi hỏi chuyện hàng xóm chút nào, mà giống đi tìm kẻ thù hơn.
Nghe lão Chu nhắc đến Tiểu Hoàn, trong mắt Tiêu Ninh mới có chút sinh khí của người sống. Hắn gật đầu, quay về nhà trước. Còn chưa đi đến cửa đã thấy từ xa dưới hiên nhà, Tiểu Hoàn đang cuộn tròn thành một nắm nhỏ ngồi đợi trước cửa.
"Tiểu Hoàn..."
Giọng Tiêu Ninh khàn đặc, hắn đưa tay bế đứa trẻ đang run cầm cập vì lạnh trên bậc thềm lên.
Mắt Tiểu Hoàn đỏ hoe, giọng nghẹn ngào như mèo con:
"Cha đi rồi phải không? Có phải cha không cần Tiểu Hoàn nữa không?"
Tim Tiêu Ninh thắt lại đau đớn, cổ họng đắng chát, hắn siết chặt Tiểu Hoàn vào lòng:
"Không đâu, cha sắp về rồi, Tiểu Hoàn ngoan."
...
Lão Chu đi hỏi một vòng quanh đó, vì hôm qua mưa to, trời tối mịt nên chẳng ai thấy gì cả. Đến khi hỏi tới hộ gia đình ở góc rẽ cuối cùng, họ nói loáng thoáng thấy có người đi về phía phố Bắc Tam. Lòng lão Chu thắt lại, men theo con đường đó đi xuống, chính là hướng về y quán của lão.
Sắc mặt lão Chu biến đổi, vội vã quay về tìm Tiêu Ninh. Thẩm Vân Giai muốn đến y quán, tám phần là độc tính "Uổng Đoạn Trường" lại phát tác rồi.
Nếu đúng là vậy, một mình y mang thai lại độc phát đến mức hôn mê bất tỉnh, e là thực sự đã xảy ra chuyện lớn.