Dùng kẹp gắp những chiếc bánh nóng hổi ra để nguội, Thẩm Vân Giai chỉ chuyên tâm dùng giấy dầu gói bánh lại, nói:
"Mười đồng tiền."
Tên lưu manh giả vờ đưa tay ra nhận, nhưng lại cố ý dời tay đi chỗ khác ngay khoảnh khắc Thẩm Vân Giai buông tay, trơ mắt nhìn năm chiếc bánh nướng lăn lông lốc xuống đất.
"Ơ kìa, sao ngươi cầm không chắc thế?"
Tên lưu manh la lối, đập tay xuống sạp.
Thẩm Vân Giai bình tâm tĩnh khí đáp:
"Vậy đợi mẻ sau nhé."
Tên lưu manh chỉ vào những chiếc bánh trên mặt đất, nói:
"Các đại ca không làm khó ngươi, cũng chẳng cần đợi mẻ sau, ngươi lại đây nhặt lên cho bọn ta là được."
Thẩm Vân Giai nhìn trời, thầm nghĩ thiếu gia và Tiểu Hoàn chắc sắp về rồi, những kẻ này cứ chắn ở đây thật phiền lòng, chẳng may lại làm thiếu gia không vui.
Do dự một chút, Thẩm Vân Giai rốt cuộc vẫn bước ra khỏi sạp, cúi xuống nhặt bánh cho đám lưu manh.
Hiện giờ thân tử không tiện, động tác cúi người có chút chật vật, vạt áo trắng muốt trải trên đất như hoa quỳnh nở rộ, bao bọc lấy thân hình gầy yếu văn nhược, khiến người ta không khỏi xót xa.
Mặt đất vốn không mấy bụi bặm, những chiếc bánh còn nóng hổi nằm gọn trong lòng bàn tay Thẩm Vân Giai. Y khó khăn đứng dậy, đưa bánh cho bọn chúng.
Đám lưu manh nào có thèm nhìn bánh, một tên vươn tay nắm chặt lấy cổ tay trắng bệch gầy gò của Thẩm Vân Giai, định kéo mạnh vào lòng.
Sắc mặt Thẩm Vân Giai trầm xuống, xoay tay khóa lấy mạch môn của tên đó. Nhưng ngay khi gập ngón tay, y mới sực nhớ ra hiện giờ đan điền đã khô kiệt, còn đâu sức lực mà trừng trị đám hỗn xược này.
Trong lúc ngẩn người, y đã bị mấy bàn tay tranh nhau sờ soạn vài cái. Thẩm Vân Giai nghiến răng, một tay hộ lấy bụng, cố gắng lùi lại phía sau.
Y càng trốn, trong mắt đám lưu manh, mỹ nhân lại càng giống như một chú thỏ đế bị kinh động, yếu ớt và không biết làm sao.
"Buông tay, phu quân nhà ta sắp về rồi."
Thẩm Vân Giai vừa chống bụng vừa giãy giụa, trong lòng lại nghĩ đằng sau sạp có một con dao dài một thốn, nếu lỡ tay chém chết người, chẳng phải lại gây thêm rắc rối cho thiếu gia sao.
Mấy tên lưu manh vây quanh, thừa cơ v**t v* lên mặt mỹ nhân một cái.
Thẩm Vân Giai sững sờ. Ở trước mặt thiếu gia y có hèn mọn thế nào cũng là tự nguyện, nhưng chưa từng có kẻ nào dám khinh bạc y như thế.
Đến khi định thần lại, nộ cực công tâm, y vô tình làm kinh động đến độc tính trong người, những cây ngân châm phong ấn nơi tim đột ngột đâm nhói, trước mắt từng trận tối sầm.
Đám lưu manh trơ mắt nhìn mỹ nhân mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, trông như sắp ngất đến nơi. Nhất thời cả lũ đều ngẩn ra, trêu ghẹo nương tử nhà người ta là một chuyện, nhưng làm ra tính mạng con người lại là chuyện khác.
"Các ngươi làm gì đó!"
Một tiếng quát lớn vang lên.
Đám lưu manh thấy có người tới, đưa mắt ra hiệu cho nhau, nhân tiện đẩy mỹ nhân đang lảo đảo cho người vừa đến.
Thẩm Vân Giai cảm thấy eo mình thắt lại, được một vòng tay ôm lấy.
Ánh nhìn cuối cùng y thấy được là khuôn mặt của gã hàng xóm Triệu Sinh.
...
Triệu Sinh nằm mơ cũng không ngờ có ngày được ôm Thẩm Vân Giai trong lòng. Hắn đỡ lấy bờ lưng gầy guộc, tay luồn qua khoeo chân y, bước chân nhẹ bẫng như giẫm trên bông.
Hắn nuốt nước bọt, tim đập như trống bẻ, đầu ngón tay không tự chủ được mà run rẩy.
"Ôi chao, mau bế người vào trong rồi tìm lang trung tới xem sao đi!"
Mấy người hàng xóm vốn đang nấp một bên ló đầu ra kêu lên.
Triệu Sinh hoàn hồn, vội vàng đáp lời, bế người trong lòng vào nhà đi thẳng lên phòng ngủ trên lầu. So với cảnh khói lửa dầu mỡ dưới lầu, trên lầu thực sự thanh tịnh vô cùng.
Phòng ngủ được dọn dẹp ngăn nắp, án thư, bình phong, tủ bàn đều đủ cả. Trong chiếc bình sứ cổ dài bên cửa sổ còn cắm vài cành bạch thược, tỏa hương thơm thanh khiết. Căn phòng không lớn nhưng không hề tạo cảm giác chật chội, mọi ngõ ngách đều cho thấy người quán xuyến gia đình chu đáo đến nhường nào.
Triệu Sinh vén rèm giường, cẩn thận đặt người vào trong. Thẩm Vân Giai nhắm nghiền mắt, gương mặt tái nhợt.
Trong mắt Triệu Sinh, người này giống như một món đồ sứ tinh xảo dễ vỡ, vừa đẹp đẽ vừa mong manh.
Hắn si mê nhìn hồi lâu, ánh mắt không kìm được mà trượt xuống cổ áo, tưởng tượng xem dưới lớp y phục mỏng manh kia là thân hình mịn màng ra sao.
Nghĩ đoạn, hắn run rẩy đưa tay chạm vào bên hông Thẩm Vân Giai, hơi dùng lực, dải thắt lưng đã theo đầu ngón tay mà nới lỏng...
"Cha ơi!"
Một tiếng gọi trong trẻo vang lên từ cửa phòng.
Triệu Sinh hốt hoảng rụt tay lại, luống cuống quay đầu thì vừa vặn đụng phải Tiêu Ninh đang dắt Tiểu Hoàn trở về.
"Lão đệ, tôi... tôi..."
Triệu Sinh lắp bắp giải thích, nửa ngày không thốt nên lời.
Tiêu Ninh không nhìn gã, chỉ ngồi xuống mép giường chắn trước mặt Thẩm Vân Giai, trầm giọng nói:
"Tôi biết rồi, nghe hàng xóm kể rồi, đa tạ anh Triệu đã bảo vệ A Vân. Tôi đã nhờ người đi gọi lão Chu qua đây."
Mặt Triệu Sinh cắt không còn giọt máu, gã không tự nhiên l**m đôi môi khô khốc, cúi đầu nói:
"Không... không có gì, hàng xóm láng giềng cả mà. Lão đệ đã về rồi thì tôi xin phép đi trước."
Tiêu Ninh khẽ gật đầu:
"Hôm khác tôi sẽ đưa A Vân sang tận nhà tạ ơn."
Triệu Sinh liên tục xua tay bảo không cần, rồi chạy trốn ra ngoài, va vào khung cửa vang lên tiếng "loảng xoảng".
Tiêu Ninh nắm lấy bàn tay hơi lạnh dưới lớp chăn, khẽ lật chăn ra, liền nhìn thấy dải thắt lưng đã bị nới lỏng của Thẩm Vân Giai.
"Cha ơi..."
Tiểu Hoàn ghé sát bên Tiêu Ninh, nhẹ nhàng đẩy vai cha.
Tiêu Ninh giữ lấy bàn tay nhỏ mềm mại của con, trấn an:
"Tiểu Hoàn đừng sợ, cha chỉ mệt quá nên ngủ một lát thôi."
Lão Chu vác hòm thuốc đẩy cửa bước vào, hỏi:
"Giờ này gọi ta tới, có bao cơm không đấy?"
Đợi đến khi thấy sắc mặt âm u của Tiêu Ninh, lão tự giác im lặng, kéo ghế ngồi xuống bắt mạch hồi lâu rồi bảo:
"Ta đi sắc thuốc."
Vừa định đi thì bị Tiêu Ninh túm lại.
"A Vân rốt cuộc là bị làm sao?"
Lão Chu xoa cằm, hít một hơi lạnh, nói:
"Chuyện này khó nói, nhưng ngươi cứ yên tâm, đứa nhỏ trong bụng vẫn ổn, ngươi cứ chuẩn bị làm cha đi."
Nói xong định đi tiếp lại bị ấn lại, sắc mặt Tiêu Ninh càng thêm u ám:
"Ta hỏi là hỏi về A Vân kìa."
"Ờ thì, không sao mà, ngươi còn không tin ta?"
Lão Chu nén vẻ chột dạ, nói:
"Mang thai thì thân thể tự nhiên sẽ yếu nhược hơn, uống thuốc đúng hạn là được."
Tiêu Ninh chằm chằm nhìn lão Chu một lúc lâu, nhìn đến mức lão vã mồ hôi hột sau lưng mới buông tay cho lão đi sắc thuốc.
Thuốc sắc xong, Tiêu Ninh bón cho Thẩm Vân Giai uống.
Nhìn nhịp thở của y dần ổn định, sắc mặt không còn trắng bệch đáng sợ nữa, hắn mới cẩn thận đắp chăn, buông rèm giường cho y ngủ. Chăm sóc xong người lớn còn có đứa nhỏ, may mà Tiểu Hoàn ngoan ngoãn, đưa gì ăn nấy.
Ăn xong, nó được Tiêu Ninh xách ra sân tắm rửa, lau khô người rồi đặt lên giường là ngủ khì ngay.