Chiều xuống, yêu phong nổi lên từng trận.
Bầu trời đè nặng xuống mái ngói đen thẫm, tấm vải hiệu nơi đầu ngõ bị thổi phần phật, kêu vang trong gió. Chẳng mấy chốc, cả con phố đã vắng tanh không bóng người.
Tiêu Ninh sớm đã thu dọn sạp bánh nhỏ, mang vào tiểu ốc của mình. Hắn nhấc hồ lô rượu bên hông, ước chừng vẫn còn đủ uống một bữa, liền yên tâm đóng cửa.
Đêm buông xuống.
Mưa lớn trút ào ào, gió lùa qua hành lang rít lên như tiếng quỷ khóc.
Canh ba.
Tiếng gõ cửa vang lên, lẫn trong màn mưa, từng nhịp một — chậm rãi, do dự, như người ngoài kia đang do dự cả sinh mệnh.
Tiêu Ninh cau mày, có chút bực bội bò dậy khỏi bàn, tiện tay làm đổ hồ lô rượu rỗng không. Giọng hắn khàn khàn:
"Ai?"
Ngoài cửa, giọng nói bị mưa che lấp, chỉ nghe loáng thoáng:
"Mua bánh..."
Tiêu Ninh cười lạnh:
"Hết rồi."
Một lát im lặng.
Người kia lại hỏi:
"Có màn thầu nở hoa không?"
Trong lòng Tiêu Ninh chợt dấy lên một tia khác lạ. Men rượu trong đầu cũng tan đi mấy phần. Hắn chậm rãi hỏi:
"Muốn loại thế nào?"
"Không cháy, không khét, không sống."
Ngón tay đặt trên then cửa khẽ siết lại.
"Màn thầu nở hoa" — loại "làm ăn" này, từ trước đến nay chỉ diễn ra trong đêm. Sáu năm trước, hắn kế thừa danh hiệu "Quỷ Thủ Tiêu Môn", một tay dịch dung xuất thần nhập hóa. Kẻ lưu vong, người đoạn tình, hay những kẻ muốn vứt bỏ thân phận... đều tìm đến hắn, đổi một gương mặt khác, đến trong đêm — đi cũng trong đêm.
Nhưng chưa từng có lần nào...
khiến hắn bất an đến vậy.
Giống như chỉ cần mở cánh cửa này...
hắn sẽ gặp lại một người — còn đáng sợ hơn cả cơn giông tố ngoài kia.
...
Then cửa cuối cùng vẫn được rút ra.
Cánh cửa mở chậm.
Người ngoài kia dần hiện ra.
Dưới chiếc ô xương đen, mưa rơi như trút. Một tia sét xé ngang con hẻm sâu, chiếu sáng gương mặt người đứng dưới ô — trắng bệch như một bức họa đã phai màu.
Y phục ướt, tóc ướt.
Hắn đứng đó, lạnh lẽo, xa xôi đến mức như cách cả một đời.
Gió lay. Ô lay.
Môi người kia khẽ run, giọng nói nhỏ đến mức gần như vỡ tan trong mưa:
"Thiếu gia..."
ẦM —
Tiếng sấm nổ vang trong đầu Tiêu Ninh.
Chiếc ô rơi xuống đất, xoay tròn trong vũng nước.
Người kia bị hắn kéo mạnh vào trong, cửa đóng sầm lại. Ngọn nến trên bàn chao đảo dữ dội, suýt tắt — rồi lại cố chấp cháy lên.
Tiêu Ninh một tay bóp chặt cổ người trước mặt, giọng khàn đặc như nhuốm máu:
"Thẩm... Vân... Giai..."
Hàng mi dài rũ xuống, che đi tất cả đau đớn trong mắt Thẩm Vân Giai. Lưng hắn đập vào ván cửa lạnh cứng, tiếng xương khẽ kêu răng rắc. Hơi thở bị bóp nghẹt khiến hắn khẽ rên một tiếng.
Nhưng hắn không hề phản kháng.
Chỉ lặng lẽ ngẩng cổ —
tựa như cam tâm tình nguyện dâng mạng mình lên tay người trước mặt.
Ngay lúc đó—
Một bóng nhỏ từ trong áo choàng của Thẩm Vân Giai chui ra, lao thẳng về phía Tiêu Ninh.
Một cơn đau nhói truyền lên chân.
Tiêu Ninh nhíu mày, theo bản năng đá văng thứ đang bám lấy mình.
"Bịch!"
Đứa bé bị đá văng, đập vào chân bàn, phát ra một tiếng trầm đục.
Đồng tử Thẩm Vân Giai co rút, hắn bất chấp cổ họng bị siết chặt, vùng vẫy nắm lấy tay Tiêu Ninh, giọng khàn khàn:
"Tiểu... Nguyên..."
Đứa bé bị choáng, ôm đầu loạng choạng đứng dậy, giọng non nớt run rẩy:
"Cha..."
Ngón tay Tiêu Ninh khựng lại.
Hắn chậm rãi buông tay.
Thẩm Vân Giai ho sặc sụa, nước mắt theo khóe mắt rơi xuống. Hắn cúi người th* d*c, rồi vội vàng ôm chặt đứa bé đang lao vào lòng mình.
Dưới ánh nến leo lét, Tiêu Ninh nhìn rõ đứa nhỏ kia.
Khoảng năm sáu tuổi.
Đôi mắt đen láy ngấn nước, rõ ràng đau đến mức không chịu nổi, vậy mà vẫn cắn chặt môi, không khóc thành tiếng. Chỉ trừng mắt nhìn hắn đầy cảnh giác.
Thẩm Vân Giai sắc mặt tái nhợt, đuôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc:
"Thiếu gia... đứa bé này..."
Tiêu Ninh bật cười.
Một nụ cười lạnh đến méo mó.
Như thể vừa nhìn thấy chuyện hoang đường nhất thế gian.
Một lúc lâu sau, hắn mới đứng thẳng người, giọng đầy mỉa mai:
"Thẩm Vân Giai..."
"Ngươi cũng xứng — sinh hài tử cho ta?"