Chương 2 - Ánh Nắng Ngày Đông

Ánh Nắng Ngày Đông

Chiếc kiệu hoa đỏ thẫm đi trong đêm tối tĩnh mịch, không có tiếng kèn trống rộn rã, cũng chẳng có lấy một tiếng pháo hỷ reo vui. Xung quanh kiệu chỉ có tiếng giáp sắt va vào nhau lách cách và bước chân đều đặn của đội Hắc Giáp Quân. Người dân Kinh thành đêm ấy đều tắt đèn đóng cửa sớm, chẳng ai dám hé mắt qua khe cửa để nhìn xem dung mạo của vị tân nương tử nhà họ Tạ. Đối với họ, chiếc kiệu ấy không phải rước nàng về phủ, mà là đang đưa một kẻ xấu số bước thẳng vào quan tài.

Tạ Chi ngồi bên trong lòng kiệu tối tăm. Chiếc khăn trùm đầu bằng lụa đỏ che khuất tầm nhìn, nhưng nàng cũng chẳng buồn vén lên. Trong bóng tối bao trùm, đôi tay nàng đặt trên gối, khẽ cảm nhận những đợt xóc nảy nhẹ nhàng từ kiệu. Nàng đang dùng cảm giác nhạy bén của cơ thể để hình dung ra con đường mình đang đi.

Kiệu đi qua những vỉa hè lát đá bằng phẳng của phố chính rồi rẽ vào một lối đi dốc, gập ghềnh hơn. Luồng không khí xung quanh đột ngột hạ thấp, mang theo mùi ngai ngái của rêu phong và hương trầm thoang thoảng. Nàng biết, mình đã bước qua cánh cổng của Nguỵ phủ.

Khi kiệu dừng hẳn, một bàn tay thô bạo vén rèm kiệu, kéo nàng ra ngoài. Tạ Chi để mặc cho người ta dắt đi như một con búp bê bằng vải. Qua lớp lụa đỏ mỏng, nàng thấy những bóng đèn lồng đỏ ở hành lang lay động trong gió đêm, trông chúng chẳng khác nào những mắt quỷ trôi nổi giữa hư không. Chẳng có ai đến chúc tụng, cũng không có bất kỳ nghi lễ bái đường nào. Nàng bị đẩy thẳng vào một gian phòng rộng lớn, cửa phòng phía sau lập tức bị đóng sầm lại.

Tạ Chi tự mình vén chiếc khăn trùm đầu xuống. Tân phòng của Nhiếp chính vương phủ không có một chút hơi ấm nào của ngày cưới. Phòng rộng nhưng trống trải, bốn góc tường đặt những cột nến lớn đốt bằng sáp ong, ánh lửa đỏ cam hắt lên những bức bình phong vẽ cảnh núi non hiểm trở bằng mực đen. Giữa phòng là một chiếc giường lớn làm bằng gỗ đen bóng, rèm lụa màu đỏ sậm như màu máu đã khô. Trên chiếc bàn tròn bằng đá có đặt một bình rượu giao bôi, không có thức nhắm, cũng chẳng có hoa tươi.

Tạ Chi chậm rãi đi tới bên bàn, nàng không ngồi lên giường hỷ mà chọn chiếc ghế gỗ trong góc phòng, ngồi xuống và nhắm mắt lại. Nàng cần nghỉ ngơi, và quan trọng hơn, nàng cần chuẩn bị tâm lý để đối mặt với cơn bão sắp sửa ập đến.

Thời gian trôi qua, nến hỷ đã cháy lụi mất một phần ba. Đột nhiên, mặt đất dưới chân Tạ Chi khẽ chấn động. Cửa phòng bật mở. Nguỵ Hành bước vào.

Hắn đã cởi bỏ bộ triều phục lúc đầu, chỉ mặc lớp trung y bằng lụa đen lỏng lẻo, để lộ v*m ng*c săn chắc với những vết sẹo đao kiếm ngang dọc đan xen. Mái tóc dài của hắn xõa tung, che nửa khuôn mặt. Hắn bước đi lảo đảo, một tay cầm bầu rượu, đôi mắt hẹp dài đỏ ngầu hằn những tơ máu.

Tạ Chi đứng dậy. Ngay khi hắn bước vào phòng, thế giới tịch mịch của nàng lại bị phá vỡ một lần nữa.

Tiếng thét dữ dội của vạn vong linh lại dội vào thức hải nàng như một trận lũ quét. Lần này, vì không gian khép kín, âm thanh ấy càng trở nên vặn vẹo và tàn khốc hơn gấp bội. Nàng nghe thấy tiếng người khóc than, tiếng xương cốt bị nghiền nát dưới móng ngựa, tiếng nguyền rủa của những binh sĩ chết trận nơi biên thùy xa xôi. Đầu Tạ Chi đau như búa bổ, cắn chặt môi đến mức bật máu để không thốt lên tiếng kêu đau đớn.

Nguỵ Hành lảo đảo đi đến trước mặt nàng. Hắn ném mạnh bầu rượu xuống đất, dĩ nhiên tiếng ngọc thạch vỡ vụn không lọt vào tai Tạ Chi, nhưng những mảnh vỡ bắn tung tóe bắn qua chân nàng thì rất rõ ràng. Hắn vươn tay, một lần nữa thô bạo bóp lấy cổ họng nàng, ấn mạnh nàng vào chiếc cột gỗ.

Lưng Tạ Chi đập mạnh vào cột gỗ đau nhói, hơi thở của nàng lập tức đông cứng lại. Nhưng ngay khi lòng bàn tay hắn áp sát vào cổ nàng, luồng oán niệm điên cuồng kia lại một lần nữa hợp lại, biến thành giọng nói khàn đặc dâng đầy sát khí của chính hắn dội thẳng vào não nàng:

“Ngươi không sợ ta sao? Kẻ điếc kia, ngươi có biết tất cả những nữ tử bái đường với ta trước đây, chưa có ai sống sót qua đêm thứ ba không? Bọn họ đều bị tiếng khóc ma quỷ trong phủ này làm cho điên loạn mà chết. Còn ngươi… ngươi đang nhìn cái gì?”

Tạ Chi bị bóp cổ đến mức mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt nàng vẫn trong vắt, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Nàng không giãy giụa, không dùng móng tay để cào cấu hắn. Thay vào đó, nàng chậm rãi giơ hai bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của mình lên, nhẹ nhàng phủ lên cổ tay to lớn của hắn.

Nàng dùng đầu ngón tay khẽ vuốt dọc theo những đường gân xanh đang nổi lên cuồn cuộn trên tay hắn, truyền đi một luồng khí êm dịu, thanh mát. Môi nàng mấp máy, thanh âm phát ra từ cuống họng hơi khàn khàn, mộc mạc như tiếng chuông đồng cổ kính vang lên trong thung lũng trống trải.

“Ta… không… sợ.”

Nguỵ Hành khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi nàng. Hắn nghe thấy tiếng nàng nói. Tuy rất nhỏ, rất nghẹn, nhưng đó là giọng nói thật sự. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả là, ngay khi nàng v**t v* cổ tay hắn, những tiếng gào thét cắn nuốt đại não hắn suốt cả ngày trời bỗng nhiên như thủy triều rút. Sự đau đớn, điên cuồng đột ngột biến mất, trả lại cho hắn một khoảng không gian yên tĩnh đến mức xa xỉ.

Hắn nới lỏng tay ra một chút, nhưng vẫn không hoàn toàn buông tha nàng. Hắn ghé sát mặt mình vào mặt nàng, khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người suýt chạm vào nhau. Giọng nói của hắn lại truyền vào thức hải nàng.

“Ngươi thực sự nghe được chúng? Ngươi nghe được ta nói gì sao?”

Tạ Chi nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, khẽ gật đầu. Nàng đưa một tay lên, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng chạm vào màng tai của chính mình rồi lại chỉ vào lồng ngực của hắn.

“Đôi tai ta chết với nhân gian, nhưng sống với người chết. Nhiếp Chính Vương, trong người ngài không chỉ có một linh hồn. Ngài mang theo nợ máu của ba vạn người. Ta không dùng tai để nghe ngài nói, ta nghe bằng oán niệm bám trên thân ngài.”

Nguỵ Hành buông hẳn tay ra, lùi lại hai bước. Hắn nhìn nàng như nhìn một con quái vật, nhưng trong sự cảnh giác ấy lại đan xen một niềm hy vọng điên cuồng mà hắn cố chấp che giấu. Hắn đứng lặng một lúc lâu rồi đột nhiên cười lớn. Tiếng cười của hắn đầy vẻ ngạo nghễ nhưng cũng tột cùng bi lương. Hắn bước đến bàn đá, rót cho mình một chén nước lạnh, uống cạn rồi quay lại nhìn nàng. Lúc này ánh mắt đã khôi phục lại sự sắc bén, tỉnh táo của một vị Nhiếp chính vương nắm quyền sinh sát.

Hắn bước lại gần, chìa bàn tay của mình ra trước mặt nàng. Tạ Chi hiểu ý. Nàng đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hắn. Sự tiếp xúc trở lại, đường dây liên lạc giữa tâm thức của hai kẻ quái dị lại được nối thông.

“Bấy lâu nay nhà họ Tạ các ngươi giấu giếm năng lực này, rốt cuộc là có mưu đồ gì?” 

Giọng nói của Nguỵ Hành vang lên, lạnh lùng và cảnh giác.

“Nhà họ Tạ không có mưu đồ, nhà họ Tạ chỉ trung thành với sự thật trên tử thi.”

Tạ Chi đáp lại, êm đềm như nước chảy.

“Năm năm trước, nhà họ Tạ bị gán tội danh sơ suất khi khám nghiệm di cốt Hoàng gia, chịu cảnh diệt môn. Trước khi chết, cha ta đã dùng tính mạng để bảo vệ ta, đẩy ta ra nghĩa trang. Ta sống đến ngày hôm nay, chỉ vì một mục đích duy nhất, lật lại bản án năm đó, trả lại trong sạch cho nhà họ Tạ.”

Nguỵ Hành nheo mắt, nắm tay hắn càng siết chặt lại.

“Ngươi muốn mượn tay ta để báo thù? Ngươi nghĩ bản vương sẽ trở thành thanh đao trong tay một người như ngươi sao?”

“Không, đây là một cuộc giao dịch công bằng.” 

Tạ Chi không hề chớp mắt, thẳng thắn đối diện với sự uy h**p của hắn. 

“Ngài là vị chiến thần tay nhuốm máu vạn người, nhưng ngài cũng là một kẻ điên sắp bị oán niệm bức đến mức phát cuồng. Không có ta, ngài cũng chỉ sống được vài năm nữa, linh hồn ngài sẽ bị xé nát trước khi ngài kịp làm những chuyện lớn lao hơn. Ta có thể làm dịu đi oán hồn trên người ngài, cho ngài sự tỉnh táo. Ngược lại, ngài cho ta danh phận, cho ta quyền lực để bước vào những nơi ta cần đến.”

Nguỵ Hành im lặng. Hắn nhìn nữ tử gầy gò trước mặt. Nàng mặc áo cưới đỏ rực, đứng trong căn phòng lạnh lẽo, dung mạo thanh tú nhưng khí chất lại quật cường, cứng cỏi như cây tùng trên vách đá. Hắn biết nàng nói đúng. Chứng đau đầu và những ảo thanh điên cuồng bấy lâu nay đã đẩy hắn đến bờ vực của sự hủy diệt. Hắn cần nàng. Sự yên bình ngắn ngủi vừa rồi là thứ thần dược mà cả giang sơn này không ai có thể ban tặng cho hắn.

Hắn khẽ buông tay nàng ra, cắt đứt sợi dây liên lạc. Hắn xoay người bước về phía chiếc giường lớn, thản nhiên nằm xuống, hai tay gối sau đầu, nhắm mắt lại.

“Lại đây.” Hắn mấp máy môi, biết nàng có thể nhìn khẩu hình của mình.

Tạ Chi bước đến bên giường.

“Nằm xuống cạnh ta. Đêm nay, nếu ta còn nghe thấy một tiếng gào thét ma quỷ nào, sáng mai cái đầu của ngươi sẽ được treo ngoài cửa.”

Tạ Chi không do dự, nàng tháo đôi giày thêu hoa bỏ dưới đất, bước lên giường rồi nằm xuống bên cạnh hắn. Nàng không đắp chung chăn, cũng không có bất kỳ hành động thân mật nào của một đôi phu thê. Nàng chỉ đơn giản nằm đó, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của Nguỵ Hành. Một luồng khí mát dịu lại từ tay nàng truyền sang, bao bọc lấy cơ thể hắn.

Đêm đó, trong căn phòng cưới lạnh lẽo của Nguỵ phủ, lần đầu tiên vị Nhiếp chính vương tàn bạo có được một giấc ngủ không mộng mị, không tiếng thét gào trong mười năm qua. Còn Tạ Chi, nàng nằm nghiêng nhìn ánh nến hỷ đang lụi dần, biết rằng bước đi đầu tiên trong kế hoạch của mình đã thành công.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên của mùa hạ chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc trong phủ, cửa phòng bỗng nhiên bị gõ dồn dập.

Tạ Chi tỉnh dậy trước. Nguỵ Hành cũng mở mắt ngay sau đó, đôi mắt hắn không còn những tơ máu đỏ ngầu như đêm qua, mà trở nên sáng suốt và sắc bén lạ thường. Hắn ngồi dậy, bước xuống giường rồi mở cửa.

Một cận vệ thân tín của Hắc Giáp Quân quỳ sụp dưới đất, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng. Nhìn thấy Tạ Chi vẫn bình an vô sự đứng sau lưng Nguỵ Hành, gã cận vệ lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhưng tình thế khẩn cấp không cho gã kịp suy nghĩ nhiều. Gã vội vã bẩm báo, khẩu hình miệng chuyển động nhanh chóng:

“Vương gia, xảy ra chuyện rồi! Đêm qua, Lưu thị lang của Bộ Hộ… đã treo cổ tại thư phòng riêng. Hiện tại, quan phủ Kinh Triệu Doãn đang phong tỏa hiện trường, nhưng Hoàng thượng đã hạ chỉ, lệnh cho Đại Lý Tự đến phối hợp tra án, vì vụ này liên quan đến số bạc cứu tế lũ lụt bị thất thoát.”

Tạ Chi đứng phía sau, nhìn rõ từng khẩu hình của gã cận vệ. Đôi mắt nàng khẽ nheo lại.

Lưu thị lang. Bộ Hộ. Bạc cứu tế lũ lụt Nàng lập tức nhớ lại lời trăn trối của cái xác chết trôi dưới kênh hộ thành mà nàng nghiệm thi chiều qua.

“Lưu thị lang… gã đẩy ta…”

Kẻ vừa mới đẩy vị Thư lại xuống sông để diệt khẩu, đêm qua lại tự treo cổ tự vẫn? Chuyện này tuyệt đối không phải là một sự trùng hợp đơn giản. Đây chính là cơ hội đầu tiên của nàng. Tạ Chi bước lên trước một bước, bàn tay nàng chủ động chạm vào vai Nguỵ Hành, nhỏ giọng nói:

“Vương gia, đưa ta đi cùng. Cái chết của Lưu thị lang… người chết sẽ nói cho chúng ta biết hung thủ thực sự là ai.”

Nguỵ Hành quay đầu nhìn nàng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười lanh đạm.

“Được. Bản vương cũng muốn xem, rốt cuộc đôi tai của Lục phu nhân có thể phá được vụ án này hay không.”

***

Sương mai Kinh kỳ mỏng như một dải lụa, vấn vương trên những mái ngói rêu phong của Lưu phủ. Chiếc xe ngựa của Nguỵ phủ dừng lại trước cổng lớn. Khi tấm rèm gấm được vén lên, quan viên Đại Lý Tự và binh lính Kinh Triệu Doãn đang đứng phong tỏa bên ngoài đều đồng loạt quỳ sụp xuống. Thế nhưng, khi nhìn thấy người bước xuống sau Nhiếp chính vương Nguỵ Hành là một nữ tử khoác trên mình bộ y phục giản dị nhưng thanh nhã, tóc búi kiểu phụ nhân, đám đông không khỏi dấy lên những tiếng xì xào.

Tạ Chi phớt lờ mọi ánh nhìn. Nàng đi sát sau lưng Nguỵ Hành, bước chân vững chãi và ung dung. Mỗi khi vạt áo của nàng vô tình chạm vào trường bào của hắn, nàng lại cảm nhận được một luồng khí nhạt nhòa từ cơ thể hắn truyền sang. Những vong linh bám theo Nguỵ Hành đang bồn chồn, nhưng nhờ có sự hiện diện của nàng, chúng không thể bùng phát để cắn nuốt thần trí hắn. Lúc này hắn tỉnh táo đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài như chim ưng lướt qua toàn bộ cảnh vật xung quanh, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.

Thư phòng của Lưu thị lang nằm sâu trong hậu viện, bao quanh bởi một hồ sen. Căn phòng còn nồng nặc mùi nhang đèn trộn lẫn với mùi đặc trưng của một cơ thể vừa mới trút hơi thở cuối cùng.

Trên xà nhà bằng gỗ có một dải lụa trắng vẫn còn treo lơ lửng khẽ đung đưa trong gió. Xác của Lưu thị lang Lưu Diên đã được hạ xuống, đặt nằm trên chiếc chiếu hoa giữa phòng. Gương mặt gã tím tái, hai mắt trợn ngược. Trên bàn viết cách đó không xa, một bức thư tuyệt mệnh viết bằng mực tàu còn mới, nét chữ rồng bay phượng múa, nội dung tự nhận tội lỗi tham ô mười vạn lượng bạc cứu tế lũ lụt, vì sợ hãi tội ác bị phơi bày nên tự vẫn tạ tội.

“Hạ quan Đại Lý Tự Khanh Tống Hoài An, bái kiến Nhiếp chính vương.”

Một nam nhân trung niên mặc quan phục màu đỏ thẫm, vẻ mặt nghiêm nghị bước lên hành lễ. Tống Hoài An là người nổi tiếng chính trực, cứng rắn ở Đại Lý Tự, bấy lâu nay luôn giữ thái độ trung lập giữa các phe phái trong triều.

Nguỵ Hành khẽ giơ tay, ra hiệu cho ông đứng dậy. Hắn không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Tạ Chi.

Tạ Chi bước lên một bước, đi thẳng đến bên thi thể của Lưu Diên, ngồi xổm xuống trước sự ngỡ ngàng của Tống Hoài An và các quan viên có mặt.

“Vương gia, việc này…” 

Tống Hoài An nhíu mày, định lên tiếng ngăn cản. Việc để một nữ tử, lại là phu nhân Nhiếp Chính Vương mới rước qua cửa chạm vào tử thi ngay tại hiện trường vụ án là điều chưa từng xảy ra, trái với quy củ triều đình.

“Để nàng làm.” 

Giọng nói của Nguỵ Hành vang lên trầm thấp nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối khiến Tống Hoài An phải nuốt ngược lời định nói vào trong. Hắn đứng sừng sững bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc bén canh chừng xung quanh, tạo thành một vách ngăn vô hình bảo vệ nàng.

Tạ Chi từ tốn quan sát cái xác. Đầu tiên nàng không chạm vào ngay, mà nhìn kỹ phần cổ của Lưu Diên. Có vết hằn sâu do dải lụa trắng để lại, nhưng bên dưới vết hằn ấy ẩn hiện một vệt bầm tím hình móng tay rất mờ. 

Nàng khẽ nheo mắt, hít một hơi thật sâu rồi từ từ vươn ngón tay mình ra, áp lòng bàn tay lên vùng lồng ngực của Lưu Diên.

Không gian tĩnh lặng trong não bộ của Tạ Chi lập tức sụp đổ. Chấp niệm của Lưu Diên dội thẳng vào thức hải nàng dữ dội như một dòng thác lũ. Đó là một mớ hỗn độn của sự hoảng sợ, tuyệt vọng và đau đớn tột cùng.

“Khục… mùi vị này… Thần tiên tán… chân tay ta không cử động được… Buông ra… Ai đó cứu với… Đôi giày thêu hoa sen vàng… là người của cung…”

“Không phải… ta không muốn chết… Mật chỉ… Mật chỉ giả! Ngài đã hứa sẽ bảo vệ gia đình ta… Tại sao?”

Thanh âm trong não Tạ Chi dừng lại, tiếng th* d*c, tiếng móng tay cào lên nền gỗ, và cuối cùng là tiếng u uất kéo dài của một linh hồn bị bức tử.

Tạ Chi vẫn giữ nguyên gương mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên một cơn sóng lớn. Nàng chậm rãi buông tay ra khỏi lồng ngực gã, đứng dậy, quay sang nhìn Nguỵ Hành. Nàng đi đến bên cạnh hắn, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay hắn như một cử chỉ nương tựa của thê tử.

“Hắn bị mưu sát.” 

Giọng nói của Tạ Chi vang lên, rõ ràng và kiên định.

Sắc mặt Nguỵ Hành không hề thay đổi, hắn chỉ khẽ nắm ngược lại tay nàng.

“Tiếp tục nói.”

“Hắn bị hạ độc trước. Một loại độc dược có tên là ‘Thần tiên tán’ khiến toàn thân tê liệt, không thể cử động hay phát ra âm thanh nhưng thần trí vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Hung thủ đã ép hắn nhìn cảnh gã viết bức thư tuyệt mệnh giả kia, sau đó treo hắn lên xà nhà để tạo hiện trường tự sát.” 

Tạ Chi đè thấp giọng.

“Trước khi chết Lưu Diên đã nhìn thấy một chi tiết. Hung thủ đi một đôi giày thêu hoa sen vàng bằng chỉ kim tuyến. Đó là quy chế giày của nữ quan cấp cao trong nội cung.”

Tròng mắt của Nguỵ Hành khẽ co rút lại. Người trong nội cung. Giày thêu sen vàng.

Dường như mục tiêu đã vượt ra khỏi phạm vi của Bộ Hộ hay một vụ án tham ô thông thường. Nó đâm sâu vào bức màn nhung của Hoàng cung – nơi có vị Thái hậu đang buông rèm nhiếp chính cùng Hoàng đế trẻ tuổi đầy dã tâm.

Nguỵ Hành buông tay Tạ Chi ra, bước lên phía trước, nhìn thẳng vào Tống Hoài An.

“Tống đại nhân, ngươi thấy vết hằn trên cổ Lưu thị lang thế nào?”

Tống Hoài An cúi đầu bẩm báo: “Bẩm Vương gia, vết hằn sâu, màu đỏ tía, hướng lên phía sau tai, phù hợp với việc treo cổ mà chết. Thư tuyệt mệnh của hắn cũng đã được đối chiếu nét chữ, đúng là bút tích của Lưu Diên. Hạ quan cho rằng vì sợ tội nên hắn đã…”

“Sợ tội?” 

Nguỵ Hành cười lạnh, tiếng cười tràn ngập sự khinh miệt. Hắn thản nhiên bước đến bên thi thể, dùng mũi đao nâng cằm của Lưu Diên lên.

“Nhìn kỹ lại đi. Bên dưới vết hằn của dải lụa có một vết bầm hình bán nguyệt. Một kẻ tự treo cổ lại tự dùng tay bóp cổ mình trước sao? Hơn nữa, ngón tay của gã…”

Hắn lật hai bàn tay của Lưu Diên lên. Móng tay của gã hoàn toàn sạch sẽ, không hề có vết tích nào để lại.

“Một kẻ giãy giụa trong cơn hấp hối khi bị ngạt thở, theo bản năng sinh tồn sẽ dùng tay cào cấu vào sợi dây trên cổ để tìm sự sống. Nhưng móng tay của Lưu Diên lại không hề có vết tích nào, dải lụa trắng cũng không có dấu vết bị kéo giật. Chuyện này chỉ có hai khả năng: Hoặc là hắn tự nguyện chết mà không hề giãy giụa, hoặc là… lúc bị treo lên, hắn đã hoàn toàn mất đi khả năng cử động của tứ chi.”

Tống Hoài An nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Chỉ vì bức thư tuyệt mệnh quá hoàn hảo và áp lực từ phía hoàng cung muốn nhanh chóng kết án đã khiến ông sơ suất bỏ qua những chi tiết nhỏ này. Ông vội vã quỳ xuống, mồ hôi hột rịn ra trên trán.

“Vương gia sáng suốt. Là hạ quan sơ suất! Nếu đúng như lời Vương gia nói, đây là một vụ mưu sát diệt khẩu nhằm che giấu kẻ đứng sau vụ mười vạn lượng bạc sông Hoài.”

“Ngươi lập tức phong tỏa toàn bộ Lưu phủ, kiểm tra hiệu thuốc trong thành xem ba ngày qua có ai mua các loại dược liệu khiến toàn thân tê liệt hay không.” 

Nguỵ Hành lạnh lùng ra lệnh. Hắn cố tình đưa ra manh mối về loại độc dược mà Tạ Chi vừa nghe được từ người chết, nhưng lại danh chính ngôn thuận biến nó thành sự suy đoán logic của chính mình để bảo vệ bí mật của nàng.

“Hạ quan tuân lệnh.” Tống Hoài An vội vã dẫn người đi thực hiện.

Lúc này trong thư phòng chỉ còn lại Nguỵ Hành, Tạ Chi và vài tên cận vệ Hắc Giáp Quân đứng gác ngoài cửa. Nguỵ Hành quay lại nhìn Tạ Chi, hắn bước đến sát bên nàng.

“Ngươi làm tốt lắm.” 

“Nhưng đôi giày thêu sen vàng kia… ngươi có chắc chắn gã nhìn thấy nó trong thư phòng này không?”

“Chắc chắn.” Tạ Chi đáp. “Chính mùi hương và hình ảnh đôi giày đó đã khiến Lưu Diên phẫn uất trước khi trút hơi thở cuối cùng. Hắn nhận ra mình bị kẻ bề trên lừa dối.”

Nguỵ Hành nheo mắt nhìn quanh căn phòng. Ánh mắt hắn đột ngột dừng lại ở một góc khuất sau bức bình phong. Nơi đó đặt một chậu cây cảnh bằng gốm, đất trong chậu có dấu hiệu bị xáo nhẹ, một vài chiếc lá rụng nằm rải rác dưới đất, nhưng có một chiếc lá bị dẫm nát, in hằn một vệt bùn nhỏ.

Hắn dắt nàng đi tới góc phòng, cúi xuống nhặt một mảnh vụn nhỏ màu vàng rơi kẹt trong kẽ sàn. Đó là một sợi chỉ vàng dùng để thêu thùa, loại chỉ thượng hạng chỉ có Tú Cục trong cung mới được phép sử dụng. Manh mối đã hoàn toàn trùng khớp với lời trăn trối của người chết.

Nguỵ Hành siết chặt mảnh chỉ vàng trong tay, ánh mắt hắn nhìn về phía hoàng cung xa xôi, thâm trầm và đầy sát ý. Hắn quay sang nhìn Tạ Chi, mấp máy môi:

“Về phủ thôi. Cuộc chơi trong cung điện kia… bắt đầu thú vị rồi đấy.”

Tạ Chi gật đầu. Khi bước ra khỏi Lưu phủ, nàng ngước nhìn bầu trời mùa hạ đã bắt đầu rực nắng. Nỗi oan của nhà họ Tạ năm xưa vốn có liên quan mật thiết đến những âm mưu thâm độc của nội cung. Nàng biết, việc đi theo Nguỵ Hành lật mở vụ án này, chính là đang từng bước tiếp cận với bộ xương khô lớn nhất đang bị chôn vùi dưới Tử Cấm Thành.