Chương 1 - Ánh Nắng Ngày Đông

Ánh Nắng Ngày Đông

Trong thế giới của Tạ Chi, vạn vật đều tồn tại như một bức tranh cuốn trục bằng mực tàu, tĩnh lặng đến mức cô độc.

Nàng không biết tiếng gió thổi qua rặng cây ngoài nghĩa trang có âm thanh thế nào, cũng chẳng rõ tiếng sấm rạch ngang bầu trời đêm mùa hạ chấn động ra sao. Từ khi lọt lòng, tai nàng đã không còn phân biệt được âm thanh nào, chỉ còn một khoảng lặng vô tận bao trùm. Thế gian nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại, gọi nàng là Thập nhất cô nương quái dị của nhà họ Tạ, quanh năm suốt tháng chỉ thích làm bạn với t,ử t,h,i và những nấm mồ hoang lạnh ở ngoại ô Kinh thành.

Nhưng người sống làm sao hiểu được, cái giá của việc đóng lại đôi tai với dương thế, chính là việc mở ra một lối đi kết nối với âm ty.

Nàng không nghe được âm thanh của người sống, nhưng lại nghe được tiếng lòng của người c,h,ế,t.

Căn nhà tranh bên rìa bãi tha ma thoang thoảng mùi hương trộn lẫn vị hắc của rượu đế và dấm thanh Tạ Chi dùng để tẩy uế sau mỗi ca nghiệm thi. Trên chiếc phản gỗ giữa phòng có một xác người đàn ông vừa được vớt lên từ dòng kênh hộ thành. Da thịt đã trương phềnh, chuyển sang màu xanh xám, mùi tử khí nồng nặc đến mức ngay cả lũ quạ đen đậu trên ngọn cây cổ thụ bên ngoài cũng phải kêu lên những tiếng thảng thốt.

Tạ Chi đứng đó, gương mặt thanh tú không một gợn sóng. Nàng chỉ mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, mái tóc đen nhánh được vấn gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ giản dị. Đôi mắt nàng rất trong, hoàn toàn tương phản với khung cảnh u ám này.

Nàng cầm cây kim bạc dài ba tấc, nhẹ nhàng xỏ sợi chỉ tơ đã ngâm qua nước gừng, bắt đầu khâu lại vết rách dài từ cổ xuống đến ngực của tử thi. Từng mũi kim đâm qua da thịt thối rữa một cách chuẩn xác, đều đặn.

Khi ngón tay thanh mảnh của Tạ Chi vô tình chạm vào vùng trán lạnh ngắt, cứng đờ của cái xác, thế giới tịch mịch trong đầu nàng bỗng nhiên vỡ òa. Thứ thanh âm ấy không đi qua màng nhĩ mà đâm thẳng vào thức hải nàng, vừa vặn vẹo lại vừa đong đầy oán hận.

“Bạc… mười vạn lượng bạc cứu tế đê điều sông Hoài… bị đánh tráo rồi… Ta không nhảy xuống sông… là Lưu thị lang… gã đã đẩy ta… cứu… cứu con ta…”

Giọng nói ấy khàn đặc, đứt quãng, giống như tiếng thét của một kẻ đang bị bóp nghẹt cổ họng dưới lòng nước sâu. Đó không phải là một cuộc đối thoại, mà là chấp niệm. Là đoạn ký ức tàn khốc và mạnh mẽ nhất của người chết lưu lại trên thể xác trước khi linh hồn hoàn toàn tiêu tán.

Tạ Chi vẫn thản nhiên khâu xong mũi cuối cùng, thắt nút rồi cắt đứt sợi chỉ. Nàng rút khăn vải thấm rượu, lau sạch những giọt nước váng dầu còn sót lại trên mặt tử thi, nhìn khẩu hình miệng méo mó của hắn lần cuối rồi khẽ mím môi.

Nàng đã nghe thấy. Người này là một viên thư lại nhỏ của Bộ Hộ, mất tích vào ba ngày trước, quan phủ kết luận hắn tự vẫn vì nợ nần. Nhưng lời trăn trối của hắn đã vạch trần một vụ án tham ô tiền cứu tế lũ lụt, liên quan đến cả Thị lang quyền cao chức trọng.

Năm mươi năm trước, nhà họ Tạ từng là huyết mạch ngự y kiêm khám nghiệm tử thi của hoàng tộc, nắm giữ đặc quyền tối cao là bước vào mật cung để khám nghiệm cho các bậc vương tôn quý tộc đã khuất. Nhưng năm năm trước, một trận hỏa hoạn bí ẩn kết hợp với một đạo thánh chỉ chỉ ra tội danh “Sơ suất khi khám nghiệm di cốt Tiên đế” đã khiến nhà họ Tạ dùng trăm miệng một lời cũng không thể biện bạch nỗi oan, cuối cùng đành chịu cảnh tịch thu gia sản, tru di tam tộc.

Tạ Chi sống sót là nhờ từ nhỏ đã bị coi là phế vật câm điếc, lại bị đẩy ra ngoài nghĩa trang này tự sinh tự diệt từ sớm. Người ta nghĩ nàng điên, nghĩ nàng xui xẻo nên chẳng thèm bận tâm g,i,ế,t một kẻ câm điếc làm gì. Chẳng ai ngờ, năng lực giao tiếp với tử thi của nhà họ Tạ đã dồn hết vào đôi tai không nghe được âm thanh từ nhân gian của nàng.

Nàng gom góp những bí mật của người chết, tích lũy từng manh mối một, nhẫn nhịn chờ đợi một ngày có thể lật lại bản án oan ngập trời của gia tộc mình. Nhưng lực bất tòng tâm, nàng chỉ là một cô nương cô độc ở nghĩa trang, làm sao đấu lại những thế lực che trời lấp đất ở triều đình đầy rẫy mưu mô kia?

Cành cạch. Bàn tính gỗ trên bệ cửa sổ khẽ rung lên. Tạ Chi chợt khựng lại. Đôi tai nàng không nghe thấy, nhưng các giác quan khác lại nhạy bén hơn người thường gấp bội. Nàng cảm nhận được một luồng rung động rất mạnh từ mặt đất truyền qua lòng bàn chân, len lỏi lên đến sống lưng.

Đèn dầu trên vách tường lay động dữ dội, ánh lửa từ màu vàng chuyển sang chụp giật rồi lụi dần như thể bị một luồng áp lực vô hình đè nặng. Có người đến. Rất đông. Và bọn họ còn mang theo sát khí.

Tạ Chi không quay đầu lại, nàng bình tĩnh đặt cây kim bạc vào hộp gỗ rồi chậm rãi lau tay. Qua hình ảnh phản chiếu trên vũng nước đọng ngoài sân, nàng thấy một màu đen kịt đang bao vây lấy căn nhà tranh của mình.

Đó là Hắc Giáp Quân, đội trọng binh tinh nhuệ nhất của hoàng triều, những kẻ chỉ phủ phục dưới chân một người duy nhất: Nhiếp chính vương Nguỵ Hành.

Rầm!

Cánh cửa tre thô sơ không chịu nổi một cú đạp, cuối cùng vỡ vụn thành từng mảnh bắn tung tóe trên nền đất ẩm. Gió đêm thốc vào, mang theo hơi lạnh của sương muối và mùi tanh nồng từ những thanh trường đao đã tuốt ra khỏi vỏ.

Hàng chục binh sĩ mặc giáp đen như những bóng ma từ địa ngục bước vào, dàn sang hai bên, cúi đầu cung kính, chừa ra một lối đi ở giữa. Một người đàn ông chậm rãi bước qua ngưỡng cửa đổ nát.

Hắn cao lớn, thân hình tựa như ngọn núi sừng sững chắn hết ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài. Hắn khoác chiếc áo ngoài màu đen thêu rồng bốn móng bằng chỉ bạc, mái tóc dài nửa buộc nửa xõa, tùy ý tung bay trong gió. Gương mặt hắn đẹp đến mức ngạt thở, đường nét lại sắc sảo, góc cạnh như được gọt đẽo từ băng thạch ngàn năm. Đôi mắt hắn hẹp dài, tròng mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, phảng phất một tia đỏ nhạt như máu. Trông thấy người thật đứng sừng sững thế này, có thể hiểu được lời đồn đại hắn từng thảm sát ba vạn tù binh ở biên thùy không ghê tay.

Nhiếp chính vương Nguỵ Hành. Kẻ điên của triều đường.

Tạ Chi đứng yên tại chỗ, sống lưng thẳng tắp. Nàng không quỳ, cũng không lộ ra vẻ hoảng sợ như bất kỳ một nữ tử thường dân nào khi đối mặt với hắn. Nàng chỉ nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt trong trẻo như mặt nước mùa thu phản chiếu bóng hình vị ma đầu khét tiếng.

Nguỵ Hành bước lại gần. Mỗi bước đi của hắn, Tạ Chi đều cảm thấy lồng ngực mình căng chặt. Không phải vì sợ, mà vì một thứ áp lực vô hình, một loại tần số hắc ám kinh người đang tỏa ra từ cơ thể người đàn ông này.

Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn ba bước, thế giới hoàn toàn tĩnh lặng của Tạ Chi bỗng nhiên xảy ra biến đổi kỳ lạ.

Ầm ầm! Tiếng nổ vang tựa sấm truyền đột ngột dội thẳng vào sâu trong đại não nàng. Nó mạnh đến mức khiến thái dương Tạ Chi giật nảy, tầm nhìn trong chốc lát trở nên điên đảo. Nàng lảo đảo lùi lại một bước, hai tay vô thức siết chặt cạnh phản gỗ để giữ thăng bằng.

Đó không phải là âm thanh phát ra từ tử thi. Cái xác trên phản gỗ đã hoàn toàn im lặng từ lâu. 

Âm thanh này phát ra từ người đàn ông đang đứng trước mặt nàng. Nhưng đó không phải là tiếng nói bình thường của con người. Theo sau tiếng nổ ấy là hàng vạn, hàng triệu tiếng gào thét, khóc than thảm thiết đan xen vào nhau. Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng xương cốt gãy vụn, tiếng máu chảy xối xả, và tiếng nguyền rủa oán hận thấu tận trời xanh vang lên như một trận cuồng phong bão táp dội vào tâm thức của Tạ Chi.

“Nguỵ Hành! Ngươi là đồ tể! Ngươi sẽ phải xuống địa ngục!” 

“Trả mạng cho ta… trả mạng cho huynh đệ của ta…” 

“Hận… Ta hận ngươi…”

Tạ Chi trợn to mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nàng nhìn Nguỵ Hành, toàn thân run rẩy không phải vì uy quyền của hắn, mà vì nàng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Nam nhân này bấy lâu nay luôn sống giữa một biển oán niệm sống động. Hàng vạn vong linh chết dưới tay hắn, hoặc chết cùng hắn trên chiến trường, đang bám chặt lấy linh hồn hắn, ngày đêm cắn nuốt, gào thét cấu xé tâm trí hắn.

Hắn là một kẻ điên. Một kẻ điên đúng nghĩa đang phải chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp nhất nhân gian mà người thường không cách nào nhìn thấy được.

Nguỵ Hành thấy nàng lùi bước, đôi mắt khẽ nheo lại. Hắn bước lên một bước dài, bàn tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn đột ngột vươn ra, dứt khoát bóp chặt lấy cằm Tạ Chi, ép nàng phải ngửa mặt lên nhìn hắn.

Lực tay của hắn rất mạnh, đau đến mức khiến nàng nhíu mày. Nhưng ngay khoảnh khắc năm ngón tay hắn chạm vào da thịt nàng, luồng âm thanh hỗn loạn, điên cuồng kia bỗng nhiên tụ lại, biến thành một giọng nói trầm thấp, khàn đặc nhưng rõ ràng vang lên bên tai nàng.

“Nghe nói ngươi có thể nghe thấy lời của người chết? Vậy ngươi thử nghe xem, ba vạn oan hồn đang oán hận bản vương điều gì?”

Tạ Chi nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sát khí và sự điên cuồng của Nguỵ Hành. Hắn không dùng thủ ngữ, hắn chỉ nói bằng miệng. Hắn nghĩ nàng là kẻ điếc, hắn chỉ đang buông lời mỉa mai, dùng sự tàn bạo của mình để uy h**p một kẻ quái dị. Hắn không hề biết rằng, nhờ sự tiếp xúc da thịt này, nàng thực sự đã nghe thấy câu hỏi của hắn.

Nàng nhìn khẩu hình miệng của hắn, kết hợp với âm thanh vang vọng trong thức hải, đột nhiên, đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước của Tạ Chi vụt sáng lên một tia sáng rực rỡ, tựa như đốm lửa bùng cháy giữa đêm đen.

Nàng không né tránh, bàn tay nhỏ nhắn, lạnh lẽo của nàng từ từ giơ lên, không màng đến những mũi kiếm của Hắc Giáp Quân đang chực chờ đâm tới, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang bóp cằm mình của Nguỵ Hành. Môi nàng khẽ mấp máy, không phát ra âm thanh, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả.

“Ta nghe thấy rồi. Họ đang gào thét. Nhưng họ không chỉ hận ngài… họ còn sợ hãi ngài.”

Nguỵ Hành sững sờ. Đôi mắt của hắn co rút lại.

Từ mười năm trở lại đây, kể từ khi hắn bước ra từ đống xác chết ở biên thùy, đầu óc hắn chưa từng có một giây phút nào được yên tĩnh. Những tiếng gào thét của oán hồn luôn tra tấn hắn mỗi đêm, khiến hắn mất ngủ, khiến hắn tàn bạo, biến hắn thành một con quái vật trong mắt thiên hạ. Hắn tìm đến nàng chỉ vì một manh mối mơ hồ từ thuộc hạ rằng nhà họ Tạ có bí thuật giao tiếp với cõi âm, hắn muốn xem kẻ điếc này có thể làm được gì, hay chỉ là một trò lừa bịp của lũ khốn kiếp.

Nhưng ngay khi nàng chạm vào tay hắn, cảm giác mát lạnh như suối nguồn đột ngột chảy vào tâm trí hắn.

Hàng vạn tiếng gào thét chói tai trong đầu hắn bỗng nhiên dịu bớt, giống như những con thú dữ gặp phải khắc tinh, nhao nhao rút lui vào góc tối, nhường chỗ cho một khoảng không gian yên bình ngắn ngủi mà hắn chưa từng được tận hưởng suốt một thập kỷ qua.

Hắn nhìn nữ tử gầy gò trước mặt, hô hấp của hắn vô thức trở nên dồn dập. Hắn buông cằm nàng ra, nhưng ánh mắt nhìn nàng đã hoàn toàn thay đổi, không còn là sự khinh miệt của một bậc bề trên, mà là sự thèm khát và kinh ngạc của một kẻ sắp chết tìm thấy nguồn sống.

Hắn quay người, tà áo quét qua nền đất, lạnh lùng để lại một câu nói cho thuộc hạ trước khi bước ra ngoài.

“Lo liệu áo cưới cho nàng ta. Ngay đêm nay, rước vào phủ.”

Tạ Chi đứng trong căn nhà tranh trống hoác, nhìn bộ áo cưới đỏ thẫm như máu được thuộc hạ của hắn đặt lên phản gỗ, cạnh bên xác chết trôi lạnh ngắt. Nàng không khóc, cũng không chống cự. Nàng chậm rãi mặc bộ đồ đỏ rực ấy lên người.

Người đời nghĩ nàng bước vào hang cọp, nghĩ nàng sẽ bị vị Nhiếp chính vương tàn bạo kia phanh thây xẻ thịt. Nhưng Tạ Chi biết, ván cờ thiên hạ này, nàng đã tìm được quân cờ mạnh nhất của mình. Hắn cần đôi tai của nàng để dẹp loạn sự điên cuồng trong trí óc. Còn nàng cần quyền lực ngập trời của hắn để mở ra cánh cửa giải oan cho nhà họ Tạ.

Một kẻ điếc giữa nhân gian, một kẻ điên giữa triều đường. Bánh xe vận mệnh của hoàng triều bắt đầu chuyển dịch sau một đêm hỷ ấy.