Chương 8 - Ánh Hà

Ánh Hà

14.

Cung biến.

Trên đường chạy về nhà, những lời Quý Hoài từng nói với ta cách đây ít lâu không ngừng hiện lên.

Thôi Thị danh môn trăm năm. Nguyên phối hoàng hậu của đương kim hoàng đế xuất thân từ Thôi thị. Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh, hoàng hậu mất sớm, chỉ để lại ấu tử, chính là Ngũ hoàng tử hiện nay.

Về sau, hoàng đế lập Quý phi làm Hoàng hậu, vì thế Tam hoàng tử do quý phi sinh ra cũng trở thành đích tử.

Hai năm trở lại đây, chuyện lập thái tử khiến triều đình tranh cãi không ngớt. Quan viên trong triều phần lớn chia thành hai phe, phe ủng hộ tam hoàng tử và phe ủng hộ ngũ hoàng tử.

Hôn sự giữa Thôi Anh Châu và Tạ Chiếu chính là tín hiệu cho thấy hầu phủ đã đứng về phía Ngũ hoàng tử.

Mà lúc này, rõ ràng tam hoàng tử đã không thể ngồi yên. Hắn nhân lúc Nguyên Tiêu, lúc phòng thủ trong thành lơi lỏng, phái người vây kín Hầu phủ, chỉ để bắt được Thôi Anh Châu, nhân vật then chốt trong cuộc tranh đấu lần này.

Chỉ e, hiện giờ trong cung cũng đã loạn.

Nếu ta nhớ không lầm, Đại công tử Hầu phủ đang đảm nhiệm chức vụ trong cung, phụ trách tuần phòng cổng thành.

Suốt quãng đường chạy về tiểu viện mà Quý Hoài thuê, ta không kịp nghỉ lấy hơi, lập tức kéo Thôi Anh Châu trốn xuống hầm chứa củi.

Trong hầm không có đèn, bốn bề tối tăm. Ta chỉ nghe thấy tiếng th* d*c của bản thân và nàng ấy.

Ta cố nuốt m á u xuống, nhẹ giọng an ủi:

“ Đừng sợ. Bọn chúng nhất định không tìm được chúng ta. Ca ca sẽ sớm trở về.”

Bàn tay đang nắm lấy tay ta siết ch ặ t hơn.

Ta nghe thấy Thôi Anh Châu khàn giọng nói:

“Đa tạ.”

Lại qua hồi lâu, trong sân bỗng truyền đến vài tiếng động.

Ta bước lên trước hai bước, che Thôi Anh Châu sau lưng.

Nàng ấy muốn kéo ta lại, nhưng bị ta nhẹ nhàng ấn xuống.

Ngay giây tiếp theo, tấm ván che miệng hầm bị người ta giật tung.

Ta ngẩng đầu lên, bắt gặp Quý Hoài.

Hơi thở chàng ấy còn gấp gáp hơn cả ta.

Vừa thấy ta bình an vô sự, mắt chàng ấy lập tức đỏ lên.

Ta hạ mắt, nhìn thấy trong tay chàng ấy vẫn còn xách theo bát rượu nếp hoa quế mua cho ta.

Không biết Quý Hoài đã chạy nhanh đến mức nào, ngay cả rượu nếp đổ mất quá nửa chàng ấy cũng chẳng hay.

Quý Hoài kéo ta từ dưới hầm lên, cẩn thận kiểm tra từ đầu đến chân, xác nhận ta không hề hấn gì mới quay sang nhìn Thôi Anh Châu.

Đây là lần đầu tiên kể từ ngày gặp lại, ta thấy Quý Hoài tức giận như vậy.

“Ta đã nói từ sớm, việc các người mưu tính quá mức hung hiểm.”

“Nể tình đồng môn năm xưa, ta có thể giúp các người.”

“Nhưng tuyệt đối không được lôi Tiểu Hà vào chuyện này.”

Thôi Anh Châu không lên tiếng, sắc mặt hơi tái đi.

Ta kéo kéo tay áo Quý Hoài, khuyên chàng ấy đừng dữ như vậy. Dù sao rượu nếp vẫn còn ăn được là tốt rồi.

Bị ta cắt ngang như thế, Quý Hoài vừa tức lại vừa buồn cười.

Cuối cùng vẫn đưa tay về phía Thôi Anh Châu:

“Lên đi.”

Nửa bát cơm rượu nếp còn lại cuối cùng được ba người chúng ta chia nhau ăn hết.

Ta lén chia cho Thôi Anh Châu nhiều hơn một chút.

Quý Hoài nhìn thấy.

Nhưng bị ta trừng mắt một cái, chàng ấy đành quay đầu, giả vờ như không biết.

15.

Binh biến do Tam hoàng tử phát động cuối cùng thất bại.

Hắn bị phế làm thường dân, giam lỏng suốt đời.

Ngũ hoàng tử vì có công cứu giá nên được bá quan văn võ hết lòng ủng hộ. hoàng đế cũng thuận lòng, hạ chỉ sắc phong ngũ hoàng tử làm thái tử.

Sau đó, ta đích thân đưa Thôi Anh Châu trở về hầu phủ.

Thế nhưng vừa tới nơi, đập vào mắt ta lại là những dải sắc trắng treo khắp phủ.

Lúc ấy ta mới biết, đại công tử Hầu phủ đã bỏ mạng trong trận binh biến lần này.

Là người phụ trách tuần phòng cung môn, khi biến cố vừa phát sinh, đại công tử là người đầu tiên nhận ra điều bất thường, lập tức dẫn người cứu giá.

Chỉ tiếc cuối cùng vẫn ch ế t dưới tay thuộc hạ tam hoàng tử.

Lần nữa bước vào hầu phủ, không hiểu vì sao Tạ Chiếu lại không có mặt trong linh đường.

Nghĩ đến tình cũ, ta đi thăm đại phu nhân.

Qúy phụ nhân đoan trang tao nhã năm nào giờ đây đầu bù tóc rối, dung nhan tiều tụy.

Nghe hạ nhân bẩm báo người đến là ta, đại phu nhân chỉ khẽ nâng mắt nhìn một cái rồi lại cúi đầu, vốc một nắm giấy tiền ném vào chậu lửa.

Ngày còn ở hầu phủ, ta từng nghe lão nhân trong phủ kể đại phu nhân và đại công tử là thanh mai trúc mã.

Năm thứ hai sau khi cập kê, đại phu nhân đã gả vào hầu phủ.

Đại công tử lớn hơn Tạ Chiếu đến mười mấy tuổi, sau khi thành thân, đại phu nhân cũng xem Tạ Chiếu như nửa đứa con.

Lần sinh nở đầu tiên, đại phu nhân khó sinh, tổn hại thân thể, từ đó không thể mang thai thêm nữa.

Những năm đầu, đại phu nhân và đại công tử cũng từng có đoạn thời gian ân ái mặn nồng.

Nhưng năm dài tháng rộng, nhan sắc phai tàn, tình yêu cũng theo đó nhạt nhòa.

Đại công tử bắt đầu tìm vui bên ngoài, ngày càng nhiều tiểu mỹ nhân được nạp vào phủ.

Cặp thanh mai trúc mã từng khiến người người ngưỡng mộ, cuối cùng cũng đi đến cảnh nhìn nhau chỉ còn chán ghét.

Ta vốn nghĩ đại phu nhân đã không còn yêu đại công tử.

Nhưng giờ đây nhìn đại phu nhân như vậy, trong lòng ta chỉ thấy xót xa.

Ta bước tới, bất chấp lễ nghi, nhẹ nhàng ôm đại phu nhân.

“Phu nhân.”

Ta khẽ nói:

“Trong lòng ta, phu nhân là một người rất tốt, rất tốt.”

Khi Tạ Chiếu bắt nạt ta, đại phu nhân từng khuyên hắn phải đối xử tử tế với ta.

Khi ta bị nhận ra giữa tiệc, đại phu nhân cũng không chút do dự đứng ra bảo vệ.

Đại phu nhân thật sự là một người rất tốt.

Đại phu nhân khựng người.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng đại phu nhân, học theo cách năm ấy Quý Hoài đã an ủi ta lúc mẫu thân ta qua đời.

Qua thật lâu, cổ ta bỗng thấy ươn ướt.

Nước mắt đại phu nhân lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt vạt áo.

Ta ôm đại phu nhân ch ặ t hơn một chút, cũng âm thầm thở phào trong lòng.

Ta biết, rồi đại phu nhân sẽ vượt qua được.

Một người tốt như vậy...

Nhất định phải sống thật lâu, thật lâu mới phải.