11.
Phủ Thừa tướng đã chuẩn bị sẵn sương phòng để khách quý nghỉ ngơi.
Thôi Anh Châu nói trên xe ngựa của nàng có mang theo thuốc trị nứt, bèn sai nha hoàn đi lấy.
Vì giữ gìn thanh danh cho nữ quyến, Quý Hoài chỉ đứng đợi ngoài cửa, không bước vào.
Sau cuộc trò chuyện vừa rồi...
Ta cũng biết được, Thôi Anh Châu chính là đồng môn sư muội của Quý Hoài ở Vân Thâm thư viện.
Nha hoàn còn chưa mang thuốc về.
Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.
Thế là ta đánh bạo hỏi:
"Anh Châu..."
"Có thể kể cho ta nghe đôi chút về những năm tháng ca ca đọc sách ở Vân Thâm thư viện được không?"
Nàng ấy trầm ngâm hồi lâu.
Rồi chậm rãi mở lời.
"Vân Thâm thư viện chia thành Ngoại viện và Nội viện."
"Lúc sư huynh mới nhập học... chỉ có thể vào Ngoại viện."
"Những năm đầu..."
"Vì gia cảnh bần hàn, huynh ấy thường xuyên bị đồng môn xa lánh."
"Nội viện cứ ba năm khảo hạch một lần, chỉ những người vượt qua mới được bước vào."
"Điều kiện cực kỳ hà khắc."
"Hơn nữa..."
"Khác với ngoại viện, học trò nội viện phần lớn đều là con cháu thế gia quyền quý."
"Những năm ấy..."
"Sư huynh sống rất khổ."
Giọng Thôi Anh Châu rất khẽ.
"Huynh ấy từng chép sách thuê cho người khác."
"Cũng từng chạy vặt cho đồng môn."
"Mỗi dịp nghỉ học..."
"Còn lên núi hái dược liệu đem bán..."
Ta lặng lẽ nghe.
Ng ự c bỗng đau âm ỉ.
"Sau này..."
"Trong lần khảo hạch cuối năm, cuối cùng huynh ấy cũng giành được hạng nhất ngoại viện."
"Thế nhưng..."
"Lại bị đồng môn vu oan ăn cắp."
"Huynh ấy ra sức chứng minh trong sạch."
"Nhưng..."
"Không một ai chịu tin."
Nghe đến đó...tim ta đau nhói.
Hai tay vô thức siết ch ặ t.
"Bọn họ..."
"Thật quá đáng!"
Thôi Anh Châu khựng người, bất giác bật cười.
"Đúng vậy."
"Bọn họ thật quá đáng."
Cuối cùng...nàng ấy cũng cười rồi.
Nụ cười ấy đẹp biết bao.
Ta tiếp tục chăm chú lắng nghe.
"Tiên sinh phụ trách ngoại viện đã nhận ân huệ của gia đình đám công tử quyền quý kia."
"Ông ấy chẳng buồn nghe sư huynh giải thích."
"Chỉ phạt huynh ấy quỳ giữa trời tuyết."
"Năm ấy..."
"Tuyết đổ rất lớn."
"Sau khi quỳ suốt mấy canh giờ..."
"Sư huynh ngất đi."
"Đúng lúc ấy..."
"Tiểu thư nhà viện trưởng vừa từ nhà ngoại trở về thăm thân."
"phát hiện huynh ấy."
"Liền sai người đưa vào phòng."
"Sư huynh bệnh một trận rất nặng."
"Suýt nữa mất cả mạng."
"Đúng vào dịp cuối năm..."
"Huynh ấy nhận được gia thư."
"Không ai biết trong thư viết gì."
"Chỉ biết..."
"Sau khi khỏi bệnh..."
"Huynh ấy càng chăm chỉ hơn trước."
"Không lâu sau..."
"Đã thi đỗ vào nội viện."
"Lại còn được viện trưởng đặc cách thu làm đệ tử."
Nói đến đây.
Thôi Anh Châu bỗng dừng lại.
"Liên tiếp hai năm sau..."
"Sư huynh đều đứng đầu khảo hạch nội viện."
"Viện trưởng vô cùng coi trọng huynh ấy."
"Bảo rằng huynh ấy có tư chất trạng nguyên."
"Thậm chí..."
"Viện trưởng còn muốn gả cô nữ nhi duy nhất cho huynh ấy."
"Nhưng..."
"Sư huynh đã từ chối."
"Huynh ấy nói..."
"Từ nhỏ trong nhà đã định sẵn hôn ước."
"Vị hôn thê vẫn đang chờ huynh ấy công thành danh toại trở về thành thân."
Nói xong.
Thôi Anh Châu nhìn ta.
Mỉm cười.
"Người ấy..."
"Là cô nương."
Nghe đến đó...những chuyện phía sau...
Ta đã hiểu cả rồi.
Đúng lúc ấy.
Nha hoàn mang thuốc trở về.
Người đi cùng...
Chính là vị ma ma hôm trước từng khuyên Thôi Anh Châu phải "nhổ cỏ tận gốc."
Có lẽ bà ta đã nhìn thấy Quý Hoài đứng ngoài cửa.
Đoán được thân phận của ta.
Nét mặt lập tức trở nên khó coi.
Thôi Anh Châu tự tay bôi thuốc cho ta.
Lại cẩn thận băng bó từng ngón.
Đến lúc cáo từ.
Ta quay đầu nhìn nàng ấy một lần.
Thôi Anh Châu đang hạ mắt.
Đón chén trà nóng ma ma đưa tới.
Khóe môi vẫn còn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Ta lặng lẽ xoay người bước ra ngoài.
…
Quý Hoài chẳng biết đã đi đâu.
Ta đứng dưới gốc cây trong sân.
Yên lặng chờ chàng ấy.
Chưa bao lâu...
Trong phòng bỗng có tiếng khóc.
Khoảng cách quá xa.
Ta chỉ nghe loáng thoáng vài câu rời rạc.
"... Chỉ thiếu chút nữa..."
"... Ta đã hại nàng ấy..."
"... Huynh ấy sẽ hận ta..."
Ta ngẩng đầu.
Lặng nhìn tuyết chầm chậm rơi sau đó lặng lẽ bước xa khỏi đó thêm vài bước.
Không giống lần trước...ta không đứng lại nghe lén nữa.
Bởi ta biết, Thôi Anh Châu sẽ không muốn ta nghe thấy.
Có rất nhiều chuyện, Thôi Anh Châu chưa từng nói ra.
Nhưng...
Ta đều đoán được.
Ví như...
Vị Viện trưởng danh chấn thiên hạ Vân Thâm thư viện...
Thật ra mang họ Thôi.
Là Thôi...
Trong Thôi thị.
Lại ví như...
Gia thư gửi đến Quý Hoài vào mùa đông năm ấy...
Chính là do ta viết.
Sau khi tận mắt chứng kiến nha hoàn leo lên giường chủ tử bị đánh ch ế t.
Ta lén trốn khỏi hầu phủ.
Dành dụm suốt nửa năm tiền lương mới đủ bạc gửi thư cho Quý Hoài.
Chỉ vỏn vẹn một câu.
“Ca ca... bao giờ mới đến đón Tiểu Hà?”