1.
Mùa đông Thanh Châu lạnh đến thấu xương.
Những năm đầu mới tới đây, Quý Hoài mãi vẫn không quen được.
Khoảng thời gian ấy, cuộc sống của hắn vô cùng khổ cực.
Ngoài giờ học, toàn bộ thời gian đều dùng để chép sách thuê, chạy vặt cho người ta kiếm tiền.
Tuy thư viện thương tình gia cảnh nghèo khó của hắn nên miễn học phí, nhưng suy cho cùng, Quý Hoài vẫn phải tự nuôi sống bản thân.
Đám công tử thế gia ngoại viện trước giờ không ưa hắn.
Bọn chúng luôn tìm cách chèn ép, bắt nạt.
Nghiêm trọng nhất có vài lần, chăn đệm Quý Hoài bị đổ nước ướt sũng.
Hắn vẫn phải đắp nó suốt nhiều ngày.
Trời đông giá rét, Quý Hoài lạnh cóng, run lẩy bẩy.
Tiên sinh ngoại viện nhận không ít lễ vật của gia đình đám công tử kia, nên đối với cảnh ngộ của Quý Hoài chỉ nhắm mắt làm ngơ.
Vì thế, Quý Hoài chỉ còn cách cố gắng hơn nữa.
Học tập chăm chỉ hơn nữa.
Cuối cùng, trong lần khảo hạch cuối năm, hắn đứng đầu ngoại viện, có cơ hội tiến vào nội viện.
Nhưng ngay hôm sau khi kết quả được công bố, Quý Hoài lại bị đồng học vu tội trộm cắp.
Ai ai cũng biết hắn xuất thân bần hàn.
Dù hắn cố sức giải thích thế nào, cũng chẳng ai tin.
Kết quả, tiên sinh phạt hắn quỳ trong tuyết.
Lại không hề nói phải quỳ đến khi nào.
Trước khi cả người đông cứng, thần trí mơ hồ ngất đi, trước mắt Quý Hoài bỗng xuất hiện đôi hài gấm thêu màu nguyệt bạch.
Nhưng vào khoảnh khắc ấy, điều duy nhất Quý Hoài nghĩ tới chính là…
Phải chép bao nhiêu sách...
Mới mua nổi đôi hài đẹp như thế?
2.
Khi tỉnh lại, Quý Hoài đã được người ta đưa vào phòng.
Hắn nằm trên giường, sốt cao không dứt, cả người nóng rực.
Đại phu đến khám thấy hắn tỉnh lại liền thở phào một hơi.
Đại phu nói Quý Hoài thật may mắn.
May mà hôm đó thiên kim viện trưởng vừa từ kinh thành về thăm nhà, thuận tay cứu hắn một mạng.
Sau đó, Quý Hoài đã gặp được vị tiểu thư ấy.
Quả nhiên chính là chủ nhân của đôi hài nguyệt bạch hôm nọ.
Hắn chống người ngồi dậy, khẽ cúi đầu:
"Ân cứu mạng của cô nương, Lý mỗ không biết lấy gì báo đáp..."
Quý Hoài định nói:
Sau này nếu có việc gì cần hắn, tiểu thư chỉ cần mở lời.
Nhưng đối phương chỉ khẽ cười.
"Chỉ tiện tay thôi."
"Không cần báo đáp."
Phải rồi.
Đối với vị tiểu thư ấy mà nói chỉ là tiện tay.
3.
Cơn sốt ấy mãi chẳng chịu lui.
Quý Hoài nằm trên giường rất nhiều ngày.
Cơ thể ngày càng suy yếu.
Về sau, ngay cả đại phu chữa cho hắn cũng không nhịn được hỏi:
"Có phải ngươi không muốn sống nữa không?"
"Nếu bệnh nhân ngay cả ý chí sống còn không có, dù Hoa Đà tái thế cũng vô dụng."
Khi ấy Quý Hoài nghĩ...
Có lẽ hắn thật sự không muốn sống nữa rồi.
Tám năm ở Thanh Châu.
Đã đủ bẻ gãy hết thảy kiêu hãnh cùng cốt khí của một con người.
Nếu cứ thế ch ế t đi...
Hình như cũng chẳng quá tệ.
Thế nhưng ngay hôm sau.
Quý Hoài nhận được gia thư.
Là thư từ kinh thành gửi tới.
Vì đường xa nên phải rất lâu mới đến được tay hắn.
Quý Hoài mở thư.
Sau đó lập tức sững người.
Là thư của Tiểu Hà.
Trong thư, nàng ấy viết:
"Ca ca, bao giờ huynh mới đến đón Tiểu Hà?"
Tiểu Hà.
Tiểu Hà...
Hắn siết ch ặ t thư trong tay.
Bỗng nhiên cảm thấy...
Bản thân vẫn chưa thể ch ế t.
Tiểu Hà đã mất mẫu thân.
Nếu ngay cả hắn cũng c h ế t...
Vậy một mình nàng ấy cô độc giữa thế gian này...
Biết phải làm sao đây?
4.
Cuối cùng, Quý Hoài vẫn vượt qua được.
Sau khi khỏi bệnh, hắn càng chăm chỉ hơn trước.
Không lâu sau đã đỗ vào nội viện.
Lại được viện trưởng để mắt tới, phá lệ thu làm đệ tử cuối cùng.
Cũng chính tại nơi ấy.
Quý Hoài quen ngũ hoàng tử, sau này trở thành tân đế.
Hai con người có tính cách, thân phận cách biệt một trời một vực.
Ấy vậy mà lại trở thành tri kỷ.
Thôi gia là nhà ngoại của ngũ hoàng tử.
Ngũ hoàng tử lại là biểu ca của Thôi Anh Châu.
Thời gian lâu dần.
Quý Hoài và Thôi Anh Châu cũng dần trở nên thân thiết.
Về sau, trong lần khảo hạch nội viện, hắn lại tiếp tục đứng đầu.
Ân sư nhìn ra Quý Hoài có tư chất.
Thấy hắn và Thôi Anh Châu qua lại khá thân thiết, liền nảy ý muốn gả nữ nhi cho hắn.
Nhưng Quý Hoài không hề do dự, lập tức từ chối.
"Trong nhà học trò đã có hôn thê."
"Là thanh mai lớn lên cùng học trò."
"Học trò và nàng ấy từ bé đã có hôn ước."
Sau này, khi nghe chuyện ấy, Tiểu Hà từng tò mò hỏi hắn:
"Vì sao huynh không đồng ý?"
Nghe câu hỏi ấy, trong đầu Quý Hoài lại hiện cảnh ngày hắn và Tiểu Hà gặp lại.
Tiểu cô nương lao thẳng vào lòng hắn.
Khóc đến xé lòng.
Nàng ấy nhỏ hơn hắn sáu tuổi.
Đơn thuần.
Gan dạ.
Lại chẳng chút tâm cơ.
Suốt mười một năm ấy...
Rốt cuộc Tiểu Hà đã một mình chống đỡ thế nào?
Quý Hoài khẽ mỉm cười.
Sau đó đáp:
"Bởi vì..."
"Huynh sợ hôn thê của mình sẽ buồn."
Hắn và Tiều Hà cùng nhau lớn lên.
Thanh mai trúc mã.
Là bạn đồng hành từ lúc nghèo khổ nhất.
Trên đời này có rất nhiều cô nương xinh đẹp.
Nhưng Giang Ánh Hà là duy nhất.
Và cũng chỉ có Giang Ánh Hà mới khiến Quý Hoài, giữa những năm tháng tối tăm u ám nhất đời, lựa chọn sống tiếp.
Hoàn toàn văn.