Chương 1 - Ánh Hà

Ánh Hà

Làm nha hoàn hầu phủ mười năm, cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôn phu lên kinh ứng thí trở về. Chàng ấy nói sẽ chuộc thân cho ta, đón ta rời khỏi nơi này.
Ta đến từ biệt công tử, nào ngờ hắn lại nghĩ ta đang hờn dỗi.
"Đợi ta cưới chính thê vào cửa, sẽ nạp ngươi làm thiếp, cho ngươi một danh phận. Đã như vậy rồi, ngươi còn có gì chưa thỏa mãn?"
Dứt lời, công tử sai người nhốt ta vào phòng củi, bỏ đói ba ngày.
Mãi khi tân phu nhân nhập phủ, ta mới bị đuổi khỏi hầu phủ.
Tân phu nhân là thiên kim Thôi Thị. Nàng ấy vừa kiêu ngạo lại vừa có chút thương hại nhìn ta.
"Ngươi chớ oán ta. Ta biết ngươi và phu quân lớn lên bên nhau."
"Chàng ấy quá coi trọng ngươi... ta không dám cược."
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ quỳ xuống, dập đầu với tân phu nhân một cái.
Phải cố gắng lắm, ta kìm được không cười thành tiếng.
1.
Ngày tân phu nhân gả vào hầu phủ, cuối cùng ta cũng được thả khỏi phòng củi.
Phúc An đến mở trói cho ta, hắn là tiểu tư hầu hạ bên cạnh Tạ Chiếu. Chúng ta quen biết cũng đã nhiều năm.
Vừa tháo dây, hắn vừa lựa lời khuyên nhủ:
"Ánh Hà tỷ tỷ, tỷ hà tất phải như vậy?"
"Tỷ đã hầu hạ công tử bao năm, trong lòng công tử ít nhiều cũng có vài phần chân tình với tỷ."
"Ngài ấy đã hứa rồi, đợi tân phu nhân vào cửa sẽ nạp tỷ làm di nương."
"Với thân phận của tỷ... sao còn dám mong cầu điều khác?"
Đợi hắn nói hết, ta mới lên tiếng. Bị bỏ đói ba ngày, cổ họng khàn đặc, yếu đến không nói nổi.
"Thân phận như ta?"
"Thân phận như ta... rốt cuộc là thân phận gì?"
Phúc An im lặng.
Năm ta tám tuổi, bị bán vào hầu phủ.
Chín tuổi, ta cứu Tạ Chiếu suýt ch ế t đuối, từ đó trở thành nha hoàn cận thân của hắn.
Suốt những năm sau đó, ta tận tâm tận lực hầu hạ bên cạnh hắn.
Tạ Chiếu nhỏ hơn ta hai tuổi. Là ấu tử hầu phủ, từ nhỏ đã được cưng chiều, tính tình kiêu căng ngang ngược.
Ta là nha hoàn ở cạnh hắn lâu nhất.
Hắn phạm lỗi, ta chịu phạt thay.
Hắn không muốn học, trốn học, ta quỳ thay hắn, chép sách thay hắn.
Đêm Nguyên Tiêu, hắn lén chuồn ra ngoài ngắm hoa đăng, nhiễm phong hàn. Ta thức trắng cả đêm trông, hết lần này đến lần khác cạy hàm răng đang nghiến ch ặ t của hắn đổ thuốc vào.
Lần hắn cùng đám thế gia công tử thi cưỡi ngựa, ngựa của hắn bỗng nổi đi ê n. Ta lao tới cứu hắn, suýt nữa bị mũi tên bên cạnh xuyên thủng cả vai.
Vết sẹo để lại năm ấy... đến tận bây giờ vẫn còn.
Những lúc không có ai, Tạ Chiếu cũng từng làm nũng với ta, gọi ta một tiếng:
"A Tỷ."
Khi ấy hắn thường nói:
"Ánh Hà, tỷ là người thân nhất bên cạnh ta. Ta chỉ tin mình tỷ."
Thế nhưng về sau, hắn lại nói:
"Ánh Hà, tỷ nên nhận rõ thân phận của mình."
"Người như tỷ... sao ta có thể cưới làm chính thê?"
Người như ta...
Rốt cuộc là người như thế nào?
Năm Tạ Chiếu mười bốn, có một nha hoàn không an phận nhân lúc trực đêm đã c** s*ch y phục, lén leo lên giường hắn.
Giữa đêm phát hiện, Tạ Chiếu giật mình tái mặt, lập tức quấn cả người lẫn chăn sau đó ném thẳng ra ngoài.
Sau đó, vì tội quyến rũ chủ tử, nha hoàn ấy bị hầu phu nhân hạ lệnh đánh ba mươi trượng.
Ta đứng bên cạnh nhìn nàng ấy chịu hình.
Má u nhuộm đỏ cả nền đá xanh.
Từng giọt... từng giọt...
Đặc quánh.
Sau đó ta cầm giẻ lau sàn.
Lau rất lâu... rất lâu...
Nhưng vẫn ngửi thấy mùi m á u tanh nồng ấy.
Nha hoàn kia không chịu nổi ba mươi trượng.
Ch ế t ngay.
Không lâu sau, đến lượt ta trực đêm.
Đêm ấy, ta mơ thấy nàng ấy.
Trong mộng, nàng cứ khóc mãi.
Khóc mãi...
Không hiểu vì sao, ta cũng khóc theo.
Lúc tỉnh dậy mới phát hiện mình đang nằm trong lòng Tạ Chiếu.
Chắc hẳn nửa đêm hắn bị ta nói mê đánh thức, liền bắt chước dáng vẻ năm xưa mỗi khi hắn sinh bệnh, ta dỗ dành hắn, nhẹ nhàng vỗ về ta.
"A Tỷ đừng sợ."
"Tỷ không giống bọn họ."
"Trong lòng ta, tỷ là người quan trọng nhất."
Khi ấy Tạ Chiếu từng nói...
Ta không giống bọn họ.
Nhưng...
Rốt cuộc khác ở chỗ nào?
Đến cuối...
Chẳng phải vẫn đều giống nhau sao?
Ta tuy là nô tỳ, nhưng quả thực đã từng cứu Tạ Chiếu một mạng.
Nói ta là ân nhân cứu mạng của hắn, cũng không hề quá đáng.
Ta xem hắn là chủ tử.
Cũng xem hắn như đệ đệ.
Vậy mà hắn lại lấy oán báo ân, muốn nạp ta làm thiếp.
Thế nên ta nghiêm túc nói với hắn:
"Nô tỳ ở quê đã có hôn ước từ nhỏ."
"Hôn phu của nô tỳ chẳng bao lâu nữa sẽ lên kinh ứng thí."
"Chàng ấy đã hứa, sau khi thi đỗ sẽ đến chuộc thân cho nô tỳ, rồi cùng nhau về quê thành thân."
Tạ Chiếu bật cười.
"Ánh Hà, tỷ đúng là không thể nói lý!"
Hắn nghĩ ta ghen tuông, cố ý bịa chuyện lừa hắn.
Nhưng...
Ta thật sự có hôn ước, cũng có trúc mã đợi ta.
2.
Ba ngày trước đại hôn Tạ Chiếu, ta đến cầu xin đại phu nhân cho phép xuất phủ.
Ở hầu phủ mười một năm, ta cũng đã là đại cô nương mười chín tuổi.
Nếu ở bên ngoài, với tuổi này đã sớm gả chồng sinh con.
Có lẽ vì ta ở cạnh Tạ Chiếu quá lâu, nên mọi người trong phủ đều mặc nhiên cho rằng sau này ta sẽ trở thành người trong phòng hắn.
Chỉ đợi tân phu nhân vào cửa, hắn sẽ nạp ta làm thiếp.
Nghe ta nói muốn rời phủ, Vân ma ma bên cạnh Đại phu nhân không khỏi kinh ngạc.
Trái lại, Đại phu nhân vẫn cười ôn hòa, nhẹ giọng hỏi:
"Ánh Hà, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
"Có thật sự nỡ buông bỏ tất cả không?"
Mọi người từ nhỏ đã nhìn ta lớn lên.
Nhưng...
Ta chỉ là nô tỳ.
Hầu phủ này chưa từng là nơi thuộc về ta.
Đã không thuộc về mình, hà cớ gì lưu luyến?
Ta vẫn gật đầu.
"Nô tỳ đã nghĩ kỹ rồi."
Đại phu nhân không nói thêm, chỉ bảo:
"Đợi hôn phu của ngươi đến chuộc thân, ta tự khắc sẽ thả."
Ta đang định quỳ xuống tạ ơn, phía sau bỗng vang tiếng bước chân dồn dập.
Không biết ai đã mật báo cho Tạ Chiếu.
Hắn tức giận xông tới.
"Ai cho phép tỷ đến làm phiền tẩu tẩu?"
"Xem ra ngày thường ta quá nuông chiều tỷ rồi, để tỷ quên mất thân phận của mình!"
Vừa dứt lời, hắn liền nắm ch ặ t tay ta kéo đi.
Đau nhói.
Nhưng ta nào dám chống cự.
Chỉ có thể mặc Tạ Chiếu lôi ra ngoài.
Cuối cùng, Đại phu nhân ngồi ghế chủ vị lên tiếng:
"A Chiếu."
"Sắp thành thân rồi, vẫn còn hấp tấp thế sao?"
Đại phu nhân là chính thất của đại công tử.
Trưởng tẩu như mẹ.
Ngày thường Tạ Chiếu luôn vô cùng kính trọng vị tẩu tẩu này.
Nghe vậy, hắn đành buông tay ta ra, nhưng vẻ mặt vẫn đầy miễn cưỡng.
"Tẩu tẩu, rõ ràng nàng ấy nhất quyết gây chuyện với đệ..."
Đại phu nhân khẽ thở dài.
"Đối xử với nàng ấy tốt một chút."
Dừng một lát, nàng lại nói:
"Dù sao... nàng ấy cũng từng cứu mạng đệ."
Ngoài câu đó, đại phu nhân không nói thêm lời nào.
Hôm ấy, sau khi trở về viện, ta bị nhốt vào phòng củi.
Còn ba ngày nữa Tạ Chiếu sẽ thành thân.
Hắn sợ ta lại tiếp tục đòi xuất phủ, nên dứt khoát giam lỏng ta.
Hắn cố ý muốn mài bớt tính khí ta, còn dặn người dưới không được mang cơm nước đến.
Thế là suốt ba ngày ba đêm ta bị bỏ đói.
Cho đến hôm nay...
Ngày hắn đại hôn.
Ta mới được thả ra.
3.
Đến lúc bái đường, cuối cùng ta cũng được tận mắt nhìn thấy Thôi tiểu thư xuất thân danh giá.
Thôi Anh Châu.
Đúng như tên gọi của nàng ấy, quý tựa châu ngọc.
Là đích nữ Thôi gia, chỉ riêng của hồi môn mang theo đã có hơn trăm rương sính lễ.
Đội ngũ đưa dâu đi một vòng quanh thành, dài đến mức ta đứng giữa đám đông xem lễ nhìn mãi vẫn chẳng thấy được điểm cuối.
Bị nhốt trong phòng củi suốt ba ngày, đã quá lâu ta chưa nhìn thấy ánh mặt trời. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến hai mắt đau nhức, ta phải đưa tay dụi liên tục.
Không biết vì sao, đúng lúc ấy, Tạ Chiếu mặc hỉ phục đỏ rực lại quay đầu nhìn về góc khuất chỗ ta đang đứng.
Thấy ta giữa đám đông cúi đầu dụi mắt, đồng tử chấn động, cả người sững sờ.
Ta chẳng hề hay biết, vẫn cúi đầu dụi mắt.
Mãi đến khi lễ quan nhỏ giọng nhắc nhở, Tạ Chiếu mới hoàn hồn, tiếp tục hoàn thành lễ bái đường.
Khi Vân ma ma bên cạnh Đại phu nhân tìm đến, ta đang vừa khóc vừa ngấu nghiến ăn.
"Ma ma đợi một lát... để ta ăn xong đã... hức..."
Ba ngày không được ăn một hạt cơm.
Đói ch ết mất thôi!
Vân ma ma bị bộ dạng của ta làm giật mình.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta, Vân ma ma dường như nghĩ sang chuyện khác, khẽ thở dài.
Cuối cùng cũng chỉ im lặng đứng đợi đến khi ta ăn no.
"Đi theo ta."
Quý Hoài...
Đến chuộc thân cho ta rồi.
Xa cách đã nhiều năm, ta sắp không nhớ nổi dung mạo chàng ấy.
Cửa vừa mở.
Đập vào mắt ta là một bóng người cao gầy, thanh nhã như tùng.
Nghe thấy tiếng, người ấy quay đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khóe môi chàng ấy khẽ cong.
"Tiểu Hà."
Chỉ gọi một tiếng...
Đã đánh thức toàn bộ ký ức tưởng chừng đã ngủ vùi suốt mười một năm.
Ta nhìn Quý Hoài.
Mắt lại đỏ lên.
Lúc nhỏ, nhà ta và Quý gia là hàng xóm.
Tổ tiên Quý gia từng có người đỗ tú tài.
Quý thúc biết chữ, làm quản sự cho nhà giàu trong huyện.
Quý thẩm nấu ăn rất ngon, được chủ mẫu quý mến, giữ lại làm ma ma trong bếp.
Khi ấy, nhà họ Giang là gia đình khá giả nhất trong thôn.
Còn Quý Hoài lại là thần đồng nổi danh khắp vùng.
Ai ai cũng bảo chàng ấy có tướng Trạng nguyên, sau này nhất định tiền đồ vô lượng.
Hai nhà chúng ta giao hảo nhiều năm.
Thế nên từ khi còn bé, ta và chàng ấy đã đính hôn rồi.
Nhưng năm Quý Hoài lên mười, gia đình giàu có chỗ Quý thúc làm việc đột nhiên xảy ra mất trộm.
Điều tra một hồi...
Mũi giáo lại chĩa về phía Quý thúc.
Quý thúc nhất quyết không nhận tội.
Cuối cùng bị ép cung...
Đánh đến c hế t.
Quý thẩm cũng bị đuổi khỏi phủ.
Từ đó mang bệnh triền miên.
Trong mắt những kẻ ở trên cao...
Mạng người chúng ta còn rẻ hơn cỏ.
Ch ế t một nô tài...
Lại có thể mua thêm ngàn vạn nô tài khác.
Mạng của nô tài...
Sao có thể gọi là mạng?
Một năm sau, Quý thẩm cũng bạo bệnh qua đời.
Từ đó...
Quý Hoài thành trẻ mồ côi.
Để chữa bệnh cho Quý thẩm, gia sản Quý gia đã sắp vét sạch.
Hai năm sau đó, mẫu thân ta thường lén giúp đỡ chàng ấy.
Khi thì nửa cái màn thầu.
Lúc lại một củ khoai lang.
...
Quý Hoài chẳng bao giờ kén chọn.
Có gì ăn nấy.
Chàng ấy là người biết ơn.
Thế nên chủ động gánh nước, chẻ củi cho nhà ta.
Mỗi khi tan học, Quý Hoài còn dạy ta nhận mặt chữ.
Ta khi đó đặc biệt quấn chàng ấy.
Giống như cái đuôi nhỏ.
Quý Hoài đi đâu...
Ta theo đó.
Đám trẻ trong thôn cười chàng ấy là "đồng dưỡng phu" của ta.
Ta tức giận, xông lên đánh nhau với chúng.
Đến khi Quý Hoài gánh nước về...
Ta vừa hay đã đánh ngã tên cầm đầu.
Thấy tóc ta bị giật rụng mấy túm, Quý Hoài đau lòng xoa đầu ta.
Nhưng ta chỉ ngước lên nhìn chàng ấy, nước mắt lưng tròng.
"Ca ca..."
"Sau này... huynh vẫn sẽ cưới Tiểu Hà làm nương tử chứ?"
Đứa trẻ vừa đánh nhau với ta bảo ta hung dữ như vậy.
Nếu hắn là Quý Hoài...
Lớn lên nhất định sẽ không lấy ta.
Nghe vậy...
Mặt Quý Hoài lập tức đỏ bừng.
Bàn tay đang xoa đầu ta bỗng mạnh thêm vài phần.
Ta ăn đau khẽ xuýt xoa.
Quý Hoài vội nâng mặt ta lên, động tác cẩn thận vô cùng.
"Sẽ như vậy."
Chàng ấy đáp rất khẽ.
"Ca ca nhất định sẽ cưới Tiểu Hà làm nương tử."
Lúc ấy ta mới mãn nguyện.
Lập tức nhào vào lòng Quý Hoài, quệt hết nước mắt nước mũi lên vạt áo chàng.
Ngày đó trẻ con trong thôn đều dùng nhũ danh gọi nhau.
Ta sinh vào mùa hạ.
Đúng lúc sen trong ao nở rộ.
Vì thế nhũ danh của ta là Tiểu Hà.
"Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng."
Tên thật Giang Ánh Hà...
Là Quý Hoài đặt cho ta.
Tiên sinh thư viện thấy gia cảnh chàng ấy quá khó khăn, không nỡ để một nhân tài cứ thế chôn vùi, nên miễn toàn bộ học phí.
Sau này, quả nhiên Quý Hoài đỗ vào Vân Thâm thư viện ở Thanh Châu.
Nhưng đúng năm thứ hai sau khi chàng ấy nhập học...
Mẫu thân ta khó sinh qua đời.
Chưa đầy hai tháng sau...
Phụ thân đã cưới kế thất.
Kế mẫu vào cửa, nơi nơi đều chướng mắt ta.
Khi ấy, điều duy nhất ta mong...
Là Quý Hoài ở Vân Thâm thư viện học hành thành tài, thi đỗ Trạng nguyên, làm quan lớn, sau đó nở mày nở mặt trở về đón ta.
Ta chờ...
Lại chờ...
Nhưng thứ ta đợi được...
Là kế mẫu mang thai.
Vì "đệ đệ" còn chưa chào đời, phụ thân đã bán ta vào hầu phủ.
Đến khi Quý Hoài ở tận Thanh Châu hay tin...
Mọi chuyện đã là nửa năm sau.
Chúng ta cách nhau nghìn dặm.
Chàng ấy chỉ có thể viết thư cho ta.
Bảo ta...
Đợi chàng ấy.
Nhưng...
Mười một năm.
Thực sự quá dài.
Ta vẫn luôn ngỡ mình đã quên mất dung mạo chàng ấy.
Cho đến giây phút này.
Khi gặp lại.
Ta mới biết...
Suốt mười một năm...
Chưa ngày nào ta từng quên Quý Hoài.
"Tiểu Hà... đã lớn rồi."
Quý Hoài của hiện tại đã là lang quân tuấn tú.
Chàng ấy nhìn ta, dịu dàng như thuở nhỏ đưa tay xoa đầu ta.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của ta...
Quý Hoài lại khẽ thở dài.
"Không đúng."
Chàng ấy lắc đầu.
"Không phải muội lớn rồi..."
"Là ta..."
"Đến muộn."
Lời vừa dứt.
Ta không kìm được nữa.
Lao thẳng vào lòng Quý Hoài.
Òa khóc nức nở.